Cô cầm thuốc hạ sốt và miếng dán ức chế, bước đến bên giường: “Nước còn nóng, cô dán miếng hạ sốt trước đi. Còn cái này, dán ức chế lên, nếu không tin tức tố lan ra sẽ càng khó chịu hơn.”
Từ sáng đến giờ, mùi hoa sơn trà trên người Lãnh Tẩm Khê đã ngập tràn căn phòng. Lâm Biệt cảm nhận được sự khó nhọc kia, rõ ràng cô ấy đang cố chịu đựng.
Không ngờ, vừa nhìn thấy miếng dán ức chế trong tay cô, gương mặt Lãnh Tẩm Khê bỗng tối sầm lại.
“Cút.” Cô ấy gần như cố gắng thốt ra những lời này từ kẽ răng.
Lâm Biệt lập tức nhận ra điều bất thường. Trong quan hệ ABO, Alpha sau khi đánh dấu lại đưa miếng dán ức chế cho Omega thì chẳng khác nào thể hiện sự chán ghét tin tức tố của người kia. Ai nghe thấy cũng sẽ thấy nhục nhã. Cô chỉ lo cho sức khỏe Lãnh Tẩm Khê, nào ngờ lại thành xúc phạm.
Hương hoa sơn trà trong phòng vì thế càng thêm nồng nặc, kèm theo cơn giận dữ.
“Tôi không cần thứ đó, cũng không cần cô. Cút ra ngoài!” Gương mặt vốn dịu dàng giờ đây lạnh lùng như băng, lời nói đâm thẳng vào tim.
Bị mắng xối xả, Lâm Biệt cũng chẳng còn vui vẻ gì. Cô sải bước tới, ném cả miếng dán lẫn thuốc hạ sốt lên tủ đầu giường:
“Thích thì dùng, không thì thôi. Sốt chết cũng là cô chứ đâu phải tôi.”
Nói xong, cô tiện tay cầm điện thoại, dứt khoát xoay người bước đi, thậm chí chẳng thèm liếc con mèo đang liếʍ lông bên cửa.
Mãi đến khi khép cửa lại, Lâm Biệt mới thở hắt ra, ôm lấy l*иg ngực còn đang đập thình thịch.
Khí thế từ một phản diện quả nhiên khác hẳn người thường. Chỉ cần đứng trong căn phòng ngập tràn hương hoa sơn trà ấy, cô đã phải cố nén bản năng run rẩy của Alpha.
Nhớ lại từng lời nói sắc lạnh của Lãnh Tẩm Khê, cô lại thở dài, rồi xoay người đi rót nước ấm.
Thôi, không chấp nhặt với người bệnh nữa.
Trong lúc chờ nước nguội, cô mở điện thoại của nguyên chủ. May mắn là có mở khóa bằng khuôn mặt.
Ngay khi màn hình sáng lên, hàng loạt tin nhắn WeChat tràn vào, nhiều đến mức khiến cô hoa cả mắt. Phần lớn đều là đám bạn chơi bời của nguyên chủ, nội dung trò chuyện thậm chí chẳng thể lọt tai.
[Thế nào rồi, Lâm Biệt? Cảm giác tự tay khiến nhà họ Lãnh mất mặt ngay trong hôn lễ sướиɠ chứ? Nhưng mà tôi thấy cô vẫn vội quá. Nếu là tôi, phải cưới xong rồi mới từ từ hành hạ. Omega không chỗ dựa dễ kiểm soát lắm, với lại cô ta còn là ảnh hậu showbiz, có biết bao người ngưỡng mộ. Cô lại không đánh dấu, không chụp vài tấm ảnh, thật là uổng phí quá đi.]
[Đã 12 tiếng rồi sao không trả lời, lại đang vui vẻ với em Omega nào thế? Giới thiệu cho tôi một người đi.]
[Lâm Biệt, kế hoạch này của cậu hay đấy. Cả giới đều bàn tán chuyện Alpha cậu dám làm Lãnh Tẩm Khê mất mặt ngay trước đám đông. Làm tốt lắm! Tôi không thể chịu nổi cái kiểu cái dáng vẻ cao ngạo của cô ta. Rõ ràng chỉ là một Omega, vậy mà dám kiêu căng như thế, đúng là đáng đời!]
[…]
Lâm Biệt cau mày, thu hồi suy nghĩ vừa rồi. Không chỉ nguyên chủ đầu óc có vấn đề, mà đám người này cũng thế.
Đây chẳng phải là “đại bản doanh não tàn” thì là gì?
Cô gõ chữ, xả cho bọn chúng một trận, tiện tay chặn hết và kéo vào danh sách đen. Nhìn hơi nước từ ly nước nóng bốc lên dần tan, trong lòng cũng dịu đi đôi chút, lúc này mới nhớ ra chuyện quan trọng bị mình bỏ quên.
[Hệ thống.]
[Tôi đây.] Hệ thống vừa xuất hiện đã bị cưỡng chế “tắt máy”, giờ còn bị phớt lờ suốt một quãng thời gian dài, nghe ra giọng máy móc mà cũng mang theo mấy phần buồn bực.
Lâm Biệt không định dỗ dành nó, đi thẳng vào vấn đề: [Bây giờ rốt cuộc là tình huống thế nào? Tôi phải làm gì mới có thể quay về? Tôi… còn có thể trở về không?]
[Ký chủ thật sự muốn về sao?] Dù trong lòng khó chịu, hệ thống vẫn giữ tác phong làm việc nghiêm túc.
[Đương nhiên.] Ánh mắt cô trở nên sắc lạnh: [Tôi còn phải về để kiện từng kẻ đã vu khống mình ra toà, báo thù cho bà ngoại.]