Chương 3: Con Rối Bị Giật Dây

Kể từ khi bước vào Thời Đại Liên Sao, để thích nghi với không gian và khoảng cách đột ngột mở rộng, từ rất lâu trước đây, con người đã thiết lập lại một hệ thống đơn vị đo chiều dài mới. Đơn vị này được đặt theo tên “Vạn Hộ”, người thuộc nền văn minh cổ đại đầu tiên thời Trung Cổ trên Trái Đất từng mạo hiểm thám hiểm vũ trụ và gọi là đơn vị Vạn Hộ.

Hệ thống đơn vị độ dài mới này lấy khoảng cách trung bình giữa Trái Đất - cái nôi của nền văn minh nhân loại và hệ sao nơi diễn ra cuộc di cư thứ hai làm đơn vị cơ sở.

Giao thông liên hành tinh đường dài được chia thành hai cấp độ: cấp thấp sử dụng tàu vũ trụ vận hành bằng năng lượng cánh buồm mặt trời; cấp cao hơn thì ứng dụng kỹ thuật không gian.

Trong số đó, loại tối cao nhất là dùng điểm nút không gian đặc biệt để tiến hành nhảy không gian.

Nhờ kỹ thuật này, người ta có thể nhảy từ một khu vực thiên hà sang khu vực khác trong thời gian cực ngắn.

Tuy nhiên, vì bản thân người ngồi trong chiến hạm sẽ chịu áp lực rất lớn khi tiến hành nhảy không gian, nên loại chiến hạm sử dụng kỹ thuật này thường chỉ thuộc về quân đội. Thế nhưng, Khu vực 7 lại là nơi hẻo lánh, không phải vùng tài nguyên cũng chẳng có giá trị chiến lược gì. Nhân viên làm việc tại trạm trung chuyển không gian ở đây, suốt cả năm cũng gần như chưa từng thấy qua một chiếc chiến hạm nhảy không gian nào.

Bất ngờ xuất hiện một chiếc chiến hạm thế này, nhìn sơ cũng biết là không tầm thường, điều này khiến nhân viên kia không khỏi trở nên căng thẳng.

Hắn vội vã chạy lại phía trước.

Con tàu chiến như một con dơi đen sì, thân máy bay dẹt và phủ màu u ám, lặng lẽ đậu xuống bãi đỗ của trạm hàng không. Cửa khoang mở ra không một tiếng động.

"Chào, chào ngài, xin vui lòng xuất trình giấy tờ tùy thân."

Nhân viên theo thường lệ bước tới hỏi.

Cộc, cộc.

Tiếng giày quân dụng nện lên sàn kim loại vang lên rõ ràng. Một phụ nữ tóc đỏ, dáng người cao gầy bước ra khỏi chiến hạm. Cô mặc một bộ chiến phục bó sát không rõ chất liệu, hai bên hông gài hai con dao găm hình dạng kỳ lạ. Nghe thấy tiếng động, người phụ nữ hờ hững liếc mắt nhìn sang.

Câu nói của nhân viên nghẹn lại trong cổ họng, hắn theo phản xạ lùi lại một bước.

Khuôn mặt của người phụ nữ tóc đỏ gần như tuyệt đẹp, phía dưới mắt trái có một vết đỏ quái dị, trông như một vết sẹo do dao để lại. Nhưng thứ còn gây áp lực hơn cả vẻ đẹp ấy chính là sát khí ngùn ngụt tỏa ra từ người cô như thể mùi khói thuốc súng và máu tươi đang tràn ngập không khí.

“Xuất trình cái gì?”

Người phụ nữ tóc đỏ hỏi, nhướng mày một cách lười nhác.

Áp lực như đè thẳng xuống mặt.

Trán nhân viên rịn mồ hôi lạnh, không thốt nổi một chữ.

“Sierra.”

Một giọng nam trầm thấp, mang theo vài phần nghiêm nghị vang lên. Từ sau cánh cửa khoang, một người đàn ông nữa bước ra. Anh ta mặc bộ đồng phục tương tự như người phụ nữ, tóc cắt ngắn kiểu quân nhân, trên tay xách một chiếc hộp kim loại màu bạc, không rõ dùng để làm gì.

Sierra hừ một tiếng, dời mắt đi chỗ khác, tự mình sải bước rời đi.

Theo quy định của trạm trung chuyển không gian, mọi hành khách đến nơi đều phải kiểm tra và xác nhận danh tính. Nhân viên kia nuốt nước bọt, cố gắng lấy dũng khí gọi người phụ nữ lại, người đang muốn bỏ qua kiểm tra mà tiến thẳng vào trong.

Nhưng người đàn ông theo sau đã cắt ngang hành động ấy.

Anh ta đưa một tấm thẻ đen viền vàng dán lên máy quét bên cạnh.

“Lệnh thông hành đặc biệt, mã số 03.”

“Xác minh hợp lệ.”

Tiếng nhắc lạnh lẽo của hệ thống vang lên.

Con ngươi của nhân viên co rút lại. Lệnh thông hành đặc biệt, không được phép hỏi danh tính, không được phép truy xét lai lịch, không được phép tiết lộ bất cứ thông tin nào liên quan đối với người cầm lệnh này.

Hắn lập tức ngậm miệng, quay trở lại vị trí ban đầu.

Từ khóe mắt, hắn thấy từ chiến hạm lần lượt có thêm năm người nữa bước xuống, cùng với người phụ nữ tóc đỏ ban nãy, tổng cộng bảy người, tất cả đều mặc cùng một kiểu đồng phục, không nói một lời, tự mình rời khỏi trạm.

Lờ mờ, nhân viên nghe thấy có người gọi người đàn ông kia là “đội trưởng”.

Là đặc vụ quân đội sao?

*

“Đã sắp tới nơi rồi, chúng ta cũng nên biết lần này nhiệm vụ cụ thể là gì chứ, Đội trưởng Diệp?” Sierra ngồi vắt vẻo trên khoang phi thuyền nhỏ, ngón tay gảy nhẹ con dao găm cô vừa rút ra từ thắt lưng. Cô vừa nghịch dao, vừa liếc nhìn người đàn ông ngồi đối diện trong khoang.

Ba chữ cuối cô nhấn rất rõ.

Thật ra phỏng đoán của nhân viên kia không hề sai – Sierra đúng là một trong những đặc vụ quân đội, thuộc khu vực 3. Nhưng dù là trong hàng ngũ đặc vụ quân đội, người như Sierra cũng là một tồn tại đặc biệt được giữ tuyệt mật.

Họ được gọi là “Đội Đặc Vụ.”

Là những tinh anh được tuyển chọn từ đội đặc vụ, chia tổ theo mã hiệu, thường ngày ẩn danh, chỉ khi có biến cố đặc biệt mới xuất hiện để thực thi nhiệm vụ tuyệt mật.

Bình thường Sierra cũng không đến mức nổi cáu với một nhân viên bình thường, nhưng không may thay, anh chàng kia lại vô tình đυ.ng trúng cô đúng lúc đang cáu sẵn.

Ba ngày trước, đội trưởng của họ đột ngột nhận được mệnh lệnh từ một vị thượng tướng, dẫn cả đội vượt hàng ngàn dặm từ Khu vực 3 tới Khu vực 7 một cách bí mật. Tới giờ, nội dung nhiệm vụ vẫn hoàn toàn bị giấu kín. Suốt quãng đường, bọn họ hỏi thế nào cũng không moi được một chữ.

Quả thật khiến người ta bốc hỏa.

Đặc vụ là những người phải chấp hành nhiệm vụ nguy hiểm tới mức có thể mất mạng bất kỳ lúc nào, vậy mà vẫn bị đối xử kiểu giữ bí mật đến phút chót, trong mắt Sierra đó là một sự bất tín nghiêm trọng.

Đồng đội đã cùng vào sinh ra tử, đến cả cái lưng còn có thể giao phó để bảo vệ, lẽ nào còn cần phải đề phòng nhau?

Sau khi Sierra lên tiếng, năm người còn lại trong khoang phi thuyền cũng đồng loạt nhìn về phía cô. Dù không ai nói gì, nhưng ánh mắt họ đã nói lên tất cả, họ đồng ý với Sierra và tin rằng họ có quyền được biết nhiệm vụ lần này là gì.

Đội trưởng Diệp day trán, cúi đầu nhìn khoảng cách còn lại tới hành tinh Pat.

“ Thôi được rồi.”

Anh ta nhượng bộ.

“Nhiệm vụ lần này: Tiêu hủy Vọng Nha.” Đội trưởng Diệp đặt chiếc hộp bạc mà từ nãy giờ vẫn cầm không rời xuống sàn, bấm một nút trên thiết bị cá nhân.

“Chúng ta cần phải xử lý hắn.”

“Tiêu hủy?”

Sierra lập tức nắm bắt được từ khóa quan trọng, đồng thời cảm thấy cái tên kia nghe có gì đó quen quen.

“Vọng Nha, tác giả của bộ tiểu thuyết [Thế giới Thần linh].”Đội trưởng Diệp giới thiệu ngắn gọn, mở ra thông tin liên quan đến [Thế giới Thần linh], bao gồm cả cái kết mới ra mắt vài ngày trước.

“Một tác giả thần bí vừa mới nổi lên?”

Sierra lướt nhanh qua tư liệu, phát hiện [Thế giới Thần linh] đã lan truyền rộng khắp đến cô cũng từng nghe qua.

Điều động đặc vụ tinh nhuệ nhất của quân đội chỉ để đối phó một nhà văn viết tiểu thuyết?

Nghe thế nào cũng thấy lố bịch.

“Cô còn nhớ Quang Giả 001 không?”

Đội trưởng Diệp không trả lời thẳng câu hỏi của Sierra, mà lại hỏi ngược lại một câu.

Anh vừa dứt lời, Sierra và năm người còn lại lập tức ngẩng phắt đầu lên, sắc mặt đồng loạt trở nên nặng nề.

Tất nhiên họ còn nhớ Quang Giả 001..

Chính họ là những người phụ trách đảm bảo an toàn trong cuộc gặp gỡ giữa các nguyên thủ khu vực Ba và khu vực Bốn. Cũng chính do sơ suất của họ, mà một vũ khí hình người không rõ thuộc thế lực nào đã lẻn vào khu vực hội nghị. Nếu không nhờ Quang Giả 001 đột nhiên xuất hiện dị biến, tự ý rời khỏi nhiệm vụ, thì khi ấy, tất cả mọi người trong hội nghị đều đã bỏ mạng.

Nhưng lúc đó, họ hoàn toàn không biết gì về cái gọi là “Quang Giả 001”.

Phải đợi đến lúc tên người máy ấy rút lui và gây ra hỗn loạn, trong quá trình truy lùng, họ mới lần ra chút manh mối.

“Đợi đã, ý anh là sao?”

Sierra chợt hiểu ra điều gì, trừng mắt nhìn đội trưởng Diệp, giọng không giấu nổi sự hoảng hốt:

"Tiêu hủy, là vì Vọng Nha chính là Quang Giả 001 phải không?"

Nhìn thấy đội trưởng Diệp gật đầu xác nhận, Sierra thốt lên thất thanh:

“Không thể nào!”

Một người máy vi phạm mệnh lệnh có thể là do bị tấn công mã lập trình, điều này còn hiểu được. Nhưng một robot, một vũ khí được tạo ra để gϊếŧ chóc lại đi viết tiểu thuyết? Còn trở thành tân binh đỉnh cấp của giới văn học năm nay?

Cái này đúng là trò cười cấp độ vì sao đấy.

Đội trưởng Diệp lại gật đầu.

“Bộ phận Thông tin đã mất gần một năm mới lần ra tung tích của nó, và thêm ba tháng nữa mới xác minh và khoanh vùng danh tính. Không chỉ có chúng ta đang truy tìm Quang Giả 001: bao gồm cả thế lực từng tạo ra nó, mà khả năng cao chính là băng cướp vũ trụ.”

Nghe đến ba chữ “băng cướp vũ trụ”, sắc mặt Sierra càng trở nên nghiêm trọng.

“Nếu để chúng thu hồi lại Quang Giả 001, hậu quả khó lường. Vì vậy chúng ta phải ra tay trước, tiêu hủy nó.”

Giọng của đội trưởng Diệp mang theo lạnh lùng sát khí.

“Đã hiểu.”

Sierra giơ tay nghiêm nghị chào kiểu quân đội, khoé môi hơi nhếch lên.

“Rõ, thưa đội trưởng.”

“Sao? Không gọi là ‘đội trưởng Diệp’ nữa à?” Đội trưởng Diệp giãn nét mặt, vừa cười vừa mắng nhẹ.

Sierra nhún vai, huýt sáo một tiếng đầy phóng khoáng.

*

Phi thuyền hạ cánh xuống hành tinh Pat, đội trưởng Diệp dẫn cả đội tiến thẳng vào trung tâm kiểm soát “Sargon”. Sau khi tra hỏi và kiểm tra, không phát hiện bất cứ bản ghi nào cho thấy có hành khách bất thường trong ngày hôm nay, khiến hàng mày của Diệp nhíu lại.

StarNet là hệ thống bắt buộc dùng tên thật, việc Quang Giả 001 có thể trở thành “Vọng Nha” là vì nó đã tự tạo ra một bộ dữ liệu danh tính hoàn chỉnh mà cũng chính nhờ điểm này, bọn họ mới lần ra được tung tích của nó.

Năng lực thao túng dữ liệu mạng của đối phương có thể nói là kinh khủng. Một hành tinh hạng hai như Pat, bị nó che mắt hệ thống kiểm soát, thực sự là chuyện có thể đoán trước.

“Tiểu Thất.”

Đội trưởng Diệp vẫy tay gọi một thiếu niên có gương mặt búng ra sữa, nhỏ tuổi nhất đội, bước lại gần.

Anh cúi đầu dặn dò mấy câu, Tiểu Thất gật đầu, rồi ngồi xuống trước bàn điều khiển.

Sierra liếc mắt nhìn qua, thấy màn hình chiếu sáng lướt qua cả mảng dữ liệu khổng lồ, liền lặng lẽ dời mắt đi. Mỗi người trong đội có sở trường riêng, vì thế mới được tổ hợp thành một nhóm đặc nhiệm.

Tiểu Thất là một hacker thiên tài, loại cấp độ hàng đầu Ngân hà.

Mỗi lần cậu ta “ra tay”, Sierra chỉ cần nhìn màn hình là đã cảm thấy đau đầu.

Việc phân tích dữ liệu và truy tìm mục tiêu sẽ tốn kha khá thời gian, mà Sierra thì là tổ viên phụ trách tác chiến, nên chỉ có thể đứng dựa tường, không có việc gì làm.

Cô ngửa đầu, suy nghĩ về nhiệm vụ lần này.

Một người máy, một vũ khí sinh ra để chiến đấu, làm sao lại có thể trở thành một nhà văn được?

Suy nghĩ một lúc, cô mở thiết bị cá nhân, chiếu một màn hình ánh sáng lên,tìm kiếm từ khóa liên quan đến [Thế giới Thần linh]. Kết quả đầu tiên bật ra là dòng hashtag đang nổi mấy ngày qua: #Kết_cục_Thế_giới_Thần_Linh#.

“Thế giới này là một vở nhạc kịch hoang đường, phù phiếm, mỗi lời thoại đều là một lời dối trá mà ai cũng ngầm hiểu.”

Sierra nhướn mày.

Khá thú vị.

Cô nhấn vào [Thế giới Thần linh], lướt qua sơ sơ, vừa nhìn thấy con số bảy ngàn chữ một chương, liền chói cả mắt.

Được rồi, đối phương là người máy, ám ảnh cưỡng chế một chút cũng là chuyện có thể hiểu, có thể hiểu được mà.