Những người bên cạnh nhìn Ôn Nghiên Sanh với ánh mắt khác hẳn, vốn tưởng rằng Ôn Nghiên Sanh gia nhập Bác Tín sẽ bị vị Ngu tiểu thư này chèn ép, không ngờ hai người họ ở chung cũng không tệ.
Đợi đến khi những ánh mắt kia bị vật phẩm đấu giá tiếp theo hấp dẫn, Ôn Nghiên Sanh kéo tay áo Ngu Khanh Từ, đứng dậy đi ra ngoài.
Ngu Khanh Từ không ngờ Ôn Nghiên Sanh sẽ rời đi giữa chừng, tưởng rằng Ôn Nghiên Sanh tức giận, vội vàng cầm túi xách đuổi theo.
Không đợi Ôn Nghiên Sanh trách móc, bản thân đã thành thật tìm cách bù đắp, không hề có dáng vẻ vung tiền như rác vừa rồi: "Tôi không định tiêu nhiều tiền như vậy đâu, đều là do em trai cô muốn tranh giành với tôi, ba tôi mà nhận được tin chắc chắn sẽ mắng tôi, cô phải nói đỡ cho tôi đấy."
Lúc này đã là 10 giờ rưỡi tối, hành lang ngoài hội trường trống trải, không có mấy nhân viên, đi được một đoạn, phải dựa vào bảng chỉ dẫn trên tường. Ôn Nghiên Sanh hơi khựng lại, quay đầu hỏi cô: "Cô cũng biết Ngu tổng sẽ không vui?"
Ngu Khanh Từ tiếp tục làm nũng: "Hôm nay cô đồng ý đi cùng tôi là vì La tiên sinh đúng không? Tôi đã giúp cô, cô không thể cho tôi sắc mặt tốt hơn à?"
Ôn Nghiên Sanh nhìn cô hai giây, vạch trần cô: "Cô chỉ là không thích Ôn Dục Phong."
Tâm tư nhỏ bé bị vạch trần, Ngu Khanh Từ cũng không để ý lắm, thản nhiên nói: "Tôi quả thật không thích hắn ta lắm."
Ôn Nghiên Sanh không hỏi lý do, thẳng thắn hỏi: "Cho nên đã từ chối đề nghị của hắn ta?"
"Tôi dựa vào cái gì phải đồng ý với hắn ta?" Ngu Khanh Từ dứt khoát dừng bước, đối diện với Ôn Nghiên Sanh: “Đúng, tôi thừa nhận tôi không thích bị người khác đè đầu cưỡi cổ, nhưng nếu người đó là cô, cô không cảm thấy..."
"Cảm thấy thế nào?"
"Không cảm thấy càng giống một loại tình thú sao?"
Ôn Nghiên Sanh cười cười, ý cười không chạm tới đáy mắt, có vẻ hơi lạnh lùng: "Cô không sợ đùa với lửa quá trớn, dẫn lửa thiêu thân sao?"
Ngu Khanh Từ trong lòng căng thẳng, đột nhiên ngẩng đầu nhìn cô ấy.
Chiếc hộp gỗ xoay hai vòng trong tay Ôn Nghiên Sanh, chiếc khóa ở giữa bị ngón tay gẩy mở, lộ ra cây gậy chỉ huy bên trong. Vẻ mặt cô ấy rất lười biếng, khác hẳn với một Ôn Nghiên Sanh nghiêm túc lạnh lùng trong ấn tượng của Ngu Khanh Từ.
Nếu thật sự phải truy cứu, có lẽ là có chút giống với người trong ký ức mơ hồ sau khi say rượu đêm đầu tiên của họ.
Ôn Nghiên Sanh mở miệng gọi cô: "Ngu Khanh Từ."
Ngu Khanh Từ: "Hửm?"
Cây gậy chỉ huy trong hộp gỗ được Ôn Nghiên Sanh lấy ra, cây gậy dài màu vàng được cầm trong tay ngắm nghía tỉ mỉ, lướt qua đầu ngón tay xoay tròn, dẫn dắt ánh mắt của Ngu Khanh Từ, giống như con bướm đang nhảy múa.
Nhưng mà một khắc sau, con bướm đột nhiên ngừng đong đưa, mũi nhọn kim loại lạnh lẽo vừa vặn chỉ vào ngực Ngu Khanh Từ, giọng nói mang ý cười của Ôn Nghiên Sanh cũng trầm xuống: "Mặc kệ cô muốn chơi trò gì, cách xa Ôn Dục Phong một chút."
Ngu Khanh Từ im lặng một lát, nhìn Ôn Nghiên Sanh, ánh đèn mờ ảo trong hành lang làm mờ đi ngũ quan của Ôn Nghiên Sanh.
Cô mơ hồ nhận ra, dường như đêm nay mình đã thực sự nhìn thấy bản chất của Ôn Nghiên Sanh. Chính xác hơn, là nhìn thấy một góc của tảng băng trôi, những bí mật sâu hơn đều ẩn dưới mặt biển, gió êm sóng lặng.
"Tôi vẫn là người có chút phẩm cách, không phải loại mèo chó nào tìm tới cửa cũng đều nguyện ý hợp tác." Ngu Khanh Từ đưa tay ra, gạt cây gậy kim loại sang một bên: “Nhất là nhằm vào cô, tôi không nỡ."