Tình tiết thay đổi quá nhanh khiến Bạch Tình ngơ ngác: "Hả? Cái gì cơ?"
Cô nhân viên bán hàng cũng tỏ vẻ sợ hãi vì không nhận ra người quan trọng, vội vàng nói với Bạch Tình: "Thì ra là vị hôn thê của Cảnh đại thiếu gia ạ, thảo nào gu thẩm mỹ lại phi phàm đến vậy!"
Bạch Tình căn bản không thể hiểu nổi sự thay đổi đột ngột này, nhưng trước mặt bao nhiêu người, cậu cũng chỉ đành cố gắng giữ nụ cười trên môi.
Bởi vì cậu chợt nhận ra rằng tuy mình là một kẻ nghèo rớt mồng tơi, nhưng bản tính lại khá sĩ diện. Trong tình huống này, cậu vẫn cố gắng đưa cho Trần công tử sáu vạn tệ, sau đó quẹt thẻ mua đôi giày mười bảy nghìn tám.
Tiêu tốn một khoản tiền lớn như vậy trong chốc lát, Bạch Tình cảm thấy như vừa hiến tận 600cc máu, mặt mày tái mét, bước chân lảo đảo rời khỏi cửa hàng, trong lòng không khỏi lẩm bẩm: Đây không phải là chiêu trò lừa bịp khách hàng của mấy cửa hàng xa xỉ, cố tình gài bẫy mình đấy chứ?
Bạch Tình đi đến khu vực thang máy, đang định dừng lại thở một hơi thì lại thấy Trần công tử hùng hổ đi tới.
Bạch Tình còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đã thấy Trần công tử ném một tờ séc vào mặt cậu.
Bạch Tình bắt lấy xem thử: Ối chao! Mười sáu vạn!
Bạch Tình lập tức mừng rơn trong lòng, chớp mắt nhìn Trần công tử.
Trần công tử thở hồng hộc mắng: "Mày nghĩ mày là cái thá gì hả? Vừa nãy đông người tao ngại không nói mày, bây giờ tao nói cho mày biết, mày đừng tưởng bám được vào nhà họ Cảnh là có thể coi trời bằng vung!"
Bạch Tình lúc này đúng là chẳng để ai vào mắt thật, mắt hoàn toàn không thèm nhìn Trần công tử, chỉ lo kiểm tra xem các mục ghi trên tờ séc có vấn đề gì không.
Thấy Bạch Tình đúng là đến khóe mắt cũng không thèm liếc nhìn mình một cái, Trần công tử càng tức giận, lớn tiếng nói: "Loại hàng như mày vọng tưởng trèo cao tao thấy nhiều rồi!"
Bạch Tình: ...Thật vậy sao? Loại như tôi, có lẽ anh thật sự chưa từng thấy bao giờ đâu.
"Tiền cho mày, giày đưa tao!" Trần công tử giằng lấy túi đồ trong tay Bạch Tình, nói: "Mày mà dám hé răng chuyện này ra ngoài, mày chết chắc!"
Bạch Tình mặt dày mày dạn nói: "Hay là cho tôi thêm chút phí bịt miệng đi, tôi tuyệt đối sẽ không nói đâu."
Trần công tử ngẩn ra một lúc, có lẽ không ngờ Bạch Tình lại phản ứng như vậy.
Lại thấy Bạch Tình trông anh tuấn, vẻ mặt lại ngây thơ vô tội, mặc bộ quần áo "9 tệ 9 bao ship", ngược lại trông có vẻ yếu đuối đáng thương.