"Vâng ạ, Trần công tử." Anh nhân viên nam phục vụ Trần công tử trông cũng không mấy ngạc nhiên, có lẽ đã quen với cảnh này rồi.
Cô nhân viên bán hàng lộ vẻ khó xử: "Nhưng mà, đôi này hẳn là đôi duy nhất ở Liên Thành ạ."
"Vậy thì tốt quá." Trần công tử kiêu ngạo nói: "Tôi không muốn bị đυ.ng hàng giày với người khác."
Cô nhân viên bán hàng liếc nhìn Bạch Tình.
Bạch Tình liền nói với Trần công tử: "Xin lỗi, đôi giày này là tôi xem trúng trước, và tôi đã quyết định mua."
Trần công tử quét mắt nhìn bộ đồ hàng chợ trên người Bạch Tình, như thể bị mùi nghèo kiết xác làm khó chịu mà khẽ ngoảnh đầu đi: "Vậy tôi đưa cậu hai vạn, cậu nhường đôi giày cho tôi đi."
Bạch Tình có chút tức giận.
Cậu tức giận vì bản thân vậy mà lại có chút động lòng.
--Chết tiệt! Mình bây giờ đã là một thành viên của hội nhà giàu chết tiệt rồi, sao còn có thể không có chút khí phách nào thế này!
Chỉ vì hai vạn tệ mà từ bỏ thứ mình thích!
Ít nhất cũng phải tăng giá lên mười vạn chứ!
Bạch Tình liền cố ý tỏ vẻ khinh thường: "Hai vạn tệ? Vậy tôi đưa anh ba vạn, anh biến đi cho!"
Quả nhiên, vị Trần công tử này đúng là không chịu được khích bác, lập tức bị Bạch Tình châm ngòi ý chí chiến đấu: "Tôi đưa cậu năm vạn tệ!"
Bạch Tình nghe vậy trong lòng mừng thầm, xoa xoa tay nói: "Tôi trả anh sáu vạn!"
Trần công tử tức giận giơ tay lên: "Mười vạn!"
Lần này chạm đúng cái giá mà Bạch Tình nghĩ bụng, cậu đang phân vân không biết nên đồng ý luôn hay là nhân cơ hội này kiếm thêm chút đỉnh, thì thấy cửa hàng trưởng đi ra, hỏi: "Hai vị đang làm gì vậy?"
"Cửa hàng trưởng, có chuyện gì vậy ạ?" Mấy nhân viên bán hàng ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Cửa hàng trưởng vừa bưng tách trà cho Bạch Tình, vừa nói: "Mọi người không nhận ra vị công tử cao quý, khí chất ngời ngời này là ai sao?"
Trần công tử cười khẩy: "Thế này mà gọi là cao quý ngời ngời? Tôi thấy mắt ông có vấn đề thì có!"
Cửa hàng trưởng vỗ đùi một cái: "Vị này chính là vị hôn thê của đại thiếu gia nhà họ Cảnh đấy!"
Mọi người nghe xong đều nhìn Bạch Tình với ánh mắt đầy kính nể.
Trần công tử nghe vậy, mặt lúc đỏ lúc trắng, cuối cùng không cam tâm nói: "Được rồi, nể mặt nhà họ Cảnh, tôi đồng ý nhận sáu vạn của cậu. Đôi giày này nhường cho cậu." Nói xong câu đó, Trần công tử tức đến mức suýt chút nữa thì khóc, dường như việc nhận sáu vạn tệ này là một sự sỉ nhục lớn đối với hắn.