Nhưng vào khoảnh khắc cậu xỏ chân vào đôi giày đó, cậu đột nhiên có một cảm nhận hoàn toàn mới.
Cứ như thể có một nguồn lực ấm áp bao bọc lấy đôi chân cậu, đôi giày mềm mại vượt quá sức tưởng tượng, cậu kinh ngạc phát hiện cả đời này mình chưa từng đi một đôi giày nào vừa thoải mái lại vừa đẹp như vậy.
Cậu gần như cảm động muốn khóc, thật sự không ngờ mình lại vì một đôi giày mà tỏ ra bộ dạng mất giá như vậy.
Lúc đi theo sư phụ, cậu toàn đi giày thể thao cực rẻ tiền, thỉnh thoảng có dịp cần đi giày tây thì cũng chỉ được đi giày da PU, chất liệu không tốt, dáng giày không vừa, vừa bí chân lại vừa kẹp chân.
Mà bây giờ, lần đầu tiên được đi một đôi giày da tốt thực sự, Bạch Tình gần như khẳng định rằng mình không chỉ là một con quỷ nghèo trong mười năm qua, mà lúc còn sống chắc chắn cũng là một con quỷ siêu nghèo siêu thảm, thuộc loại chưa từng được đi một đôi giày da nào vừa chân.
"Mình thảm quá đi..." Bạch Tình gần như muốn rơi nước mắt vì chính mình.
Nhìn thấy bộ dạng tâm trạng phức tạp của Bạch Tình, cô nhân viên bán hàng không hiểu nguyên do: "Xin hỏi... đôi giày này có chỗ nào không vừa ý ạ?"
"Không, không, không phải không vừa ý, nó quá vừa ý là đằng khác!" Bạch Tình tấm tắc khen: "Vừa mềm mại, lại vừa ôm sát chân, cảm giác như mình đang đi không phải giày, mà là hai con bạch tuộc vậy."
Cô nhân viên bán hàng lần đầu tiên nghe được cách hình dung như vậy, cười khúc khích nói: "Vậy... ngài có muốn lấy một đôi không ạ?"
Bạch Tình hỏi: "Đôi giày này bao nhiêu tiền?"
Cô nhân viên bán hàng nhẹ nhàng trả lời: "Đôi này là mẫu giới hạn của cửa hàng chúng tôi, giá là mười bảy nghìn tám trăm ạ."
Bạch Tình: ...Con quỷ nghèo đã bị sốc.
Tuy rằng đang mang trong người khoản tiền lớn, nhưng quỷ nghèo vẫn là quỷ nghèo, phải bỏ ra hơn một vạn bảy để mua một đôi giày, cậu vẫn không khỏi do dự.
Đúng lúc này, một giọng nói vang lên sau lưng: "Đôi này, đôi này, đôi này, đôi này..."
Bạch Tình vừa nghe: Hả? Người này bị cà lăm à?
Bạch Tình tò mò quay đầu lại xem, mới xác định vị khách vừa vào tiệm này không hề cà lăm.
Đây là một vị thiếu gia nhà giàu toàn thân hàng hiệu, ngón tay lướt qua mấy đôi giày da trên kệ trưng bày nhanh như chơi trò đập chuột, thấy vẫn chưa đủ, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở đôi giày bên chân Bạch Tình, liền chỉ tay thêm vào: "Cả đôi này nữa, tôi lấy hết. Đóng gói gửi đến nhà tôi là được."