- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Tình Cảm
- Sau Cơn Mưa Trời Lại Sáng
- Chương 2
Sau Cơn Mưa Trời Lại Sáng
Chương 2
"Lông mày đúng là dáng kiếm thật, nhưng là phun xăm không phải vĩnh viễn, nhìn là biết năm năm nữa sẽ bị trổ xanh trổ đỏ. Người tiếp theo."
"Mày kiếm mắt sáng, đạt. Vầng trán cao rộng, đạt. Mũi thẳng, môi hồng hào, đạt..." Người phỏng vấn dừng lại một chút, "Nhưng lòng đen lòng trắng mắt không đủ rõ ràng, chúng tôi yêu cầu lòng trắng phải trắng như tuyết, không được có bất kỳ tia máu đỏ nào. Cảm ơn, mời người tiếp theo."
…
Những ứng viên đang kiên nhẫn xếp hàng nghe những lời đánh giá sắc lạnh đó, ai nấy đều không khỏi rùng mình: Với tiêu chuẩn chọn người khắt khe đến thế này, chắc chỉ có công nghệ tạo hình 3D mới đáp ứng nổi yêu cầu thôi!
Thật ra, trong thâm tâm người phỏng vấn cũng cảm thấy những yêu cầu này quá mức nghiệt ngã, nhưng gia chủ nhà họ Cảnh đã dặn dò vô cùng cụ thể và nghiêm ngặt, anh ta cũng chỉ biết răm rắp làm theo.
Ngay lúc người phỏng vấn tưởng chừng như mọi hy vọng đã tan biến, thì một ứng viên tên là Bạch Tình bước đến trước mặt anh ta.
Khi người phỏng vấn nhìn thấy người này, vẻ mặt lạnh lùng chuyên nghiệp không một kẽ hở của anh ta cũng bất giác lộ ra một tia kinh ngạc: Sao lại... có thể... hoàn hảo đến vậy!
Bạch Tình quả thực là một tuyệt tác di động – đôi mày kiếm sắc sảo, đôi mắt sáng ngời, vầng trán cao rộng, sống mũi cao thẳng tắp, ngay cả tròng mắt cũng trong veo như hạt pha lê, màu sắc đồng đều, lòng trắng mắt không những không có tia máu đỏ, mà thậm chí một chút ánh xanh hay vẩn vàng cũng không hề xuất hiện, tựa như tuyết tinh khiết nhất, dưới ánh đèn tỏa ra một vẻ đẹp mê hoặc lòng người.
Các ứng viên đang xếp hàng nhìn thấy dáng vẻ của cậu ấy xong, cũng đều cảm thấy mọi hy vọng tan thành mây khói, tự biết mình chắc chắn bị loại: Sao trên đời lại có người sở hữu ngoại hình hoàn mỹ đến thế!
Đây có phải là do Nữ Oa đích thân nhào nặn ra không vậy?
Bạch Tình thầm nghĩ: Không, không phải Nữ Oa, là sư phụ cậu tạo ra.
Mười năm trước, sư phụ cậu ngao du khắp chốn, xem xét địa mạch và đoán rằng ở một ngọn núi hoang vắng nào đó có một linh vật quý hiếm. Sư phụ mừng rỡ lắm, cứ tưởng là nhân sâm ngàn năm hay thứ gì đó tương tự, liền vác xẻng đào bới không ngừng.
Kết quả là đào lên một xác chết đang say giấc nồng.
Sư phụ: Ôi trời, đen đủi quá!
Tuy rằng gặp phải chuyện xui xẻo, nhưng sư phụ thấy đã đào người ta lên rồi, cũng không nỡ lòng nào chôn lại chỗ cũ.
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Tình Cảm
- Sau Cơn Mưa Trời Lại Sáng
- Chương 2