Tống Nghi nặng nề thở ra một hơi, vội vàng đeo lại mạng che mặt, lại ho khẽ hai tiếng.
Trong điện này quả thật lạnh quá mức.
Giang Lan Dạ chẳng để ý đến tiếng ho của nàng, lại nói: "Hầu hạ trẫm thay y phục."
Tống Nghi biết câu này là nói với nàng, giờ đã đeo lại mạng che mặt, hơn nữa cũng đã xóa tan nghi ngờ của y nên cũng thả lỏng đôi chút.
Giang Lan Dạ đứng dậy rồi rũ mắt nhìn Tống Nghi đang đưa tay ra, theo bản năng tháo ngọc bội bên hông y xuống.
Con ngươi y hơi co lại, như sực nhớ điều gì, đột nhiên siết chặt cổ tay nàng, hỏi: "Hôm nay ngươi nói ngươi tên là gì?"
Tống Nghi không hiểu vì sao y lại đột nhiên như vậy, nàng hồi tưởng lại động tác vừa rồi của mình, lòng có chút hoảng loạn.
Tất cả mọi thứ nơi này đều quá đỗi quen thuộc, ngay cả miếng ngọc bội bên hông Giang Lan Dạ cũng chính là khối y mang theo ba năm trước.
Nàng biết y vô cùng trân quý ngọc bội ấy, thường ngày đều cẩn thận tháo xuống đặt ngay ngắn lên bàn rồi mới cởi đai lưng.
Nhưng người thường thì phản xạ đầu tiên sẽ là tháo đai lưng trước.
Tống Nghi ấp úng nói: "Nô tỳ tên là... Nhất Nhất, vừa rồi thấy ngọc bội của bệ hạ có vẻ quý giá, nô tỳ sợ làm hỏng nên nghĩ trước tiên nên..."
"Ngươi không gọi là Nhất Nhất."
Giang Lan Dạ bỗng ngắt lời nàng.
"Vậy... nô tỳ tên là gì?"
Giang Lan Dạ nhìn nàng thật sâu, nói: "Từ nay về sau, ngươi gọi là Tống Nghi."
Tống Nghi: "..."
Tống Nghi thật là hay cho một cái tên.
"Vết sẹo trên mặt là chuyện gì?"
"Nô tỳ thuở nhỏ khi ở nhà nấu nước, vô tình bị nước nóng hắt lên mặt, bỏng nặng, lại không bôi thuốc nên để lại sẹo."
Nàng bịa chuyện không chớp mắt.
Giang Lan Dạ nhàn nhạt đáp một tiếng, ra lệnh: "Về sau đều phải đeo mạng che mặt khi xuất hiện trước mặt trẫm, không có lệnh của trẫm, không được tháo xuống."
Bởi vì người này thật sự quá giống Tống Nghi.
Chỉ cần không tháo mạng che mặt, chỉ lộ ra đôi mày mắt ấy, Giang Lan Dạ có thể tự lừa mình tin rằng người trước mắt chính là Tống Nghi.
Tống Nghi cầu còn không được, thở ra một hơi: "Nô tỳ tuân chỉ."
Giang Lan Dạ buông tay nàng ra, lại nặng nề nhìn nàng.
Người trước mặt rụt rè sợ sệt, rõ ràng là vô cùng e ngại y, không dám nhìn thẳng vào mắt y.
Hoàn toàn khác với Tống Nghi trong ký ức của y.
Tống Nghi là người duy nhất trong hoàng cung không sợ y, từng dám giằng lấy tấu chương trong tay y khi y đang phê duyệt, ngang nhiên ngồi vào lòng y rồi bắt y ôm nàng.
Ánh mắt của Tống Nghi luôn sáng ngời, như ánh mặt trời giữa trời đông giá rét, mỗi lần nhìn vào đều khiến người cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Thế nhưng chính một người như vậy, lại kéo y ra khỏi bóng tối rồi lại vô tình làm tổn thương trái tim y...
Cả đời này, Giang Lan Dạ chưa từng hận ai đến thế, hận đến độ hóa thành chấp niệm.
Y bỗng nhiên chẳng còn hứng thú nữa, nằm xuống giường nói: "Tất cả lui ra, Tống Nghi ở lại."