Lâm Thanh Du nghiến răng: “Thế chân không phải bị què à?”
Lục Huân toát mồ hôi lạnh: “Để con chúng ta không bị chê cười, anh đã mời danh y chữa khỏi rồi.”
Lâm Thanh Du tức nổ phổi: “Lục Huân, rốt cuộc trong miệng anh còn câu nào là thật không hả!”
“Bịch” một tiếng, Lục Huân thuần thục quỳ lên bàn phím: “Vợ ơi, đừng giận, đánh anh là được rồi. Ngàn sai vạn sai đều là lỗi của anh, đừng để ảnh hưởng đến thai khí.”
Những người từng bị Lục Tam gia hành hạ đến mức hoài nghi nhân sinh: Ngài mà bị bắt cóc thì cứ chớp mắt một cái đi!