Trong lúc nói chuyện, y phát hiện tên giáo viên sở hữu bằng đại học thuộc trường top 985 này thực chất chỉ đỗ cao đẳng nghề. Vậy mà gã vẫn được cái nơi gọi là "tư bản bóc lột" này tuyển làm giáo viên dạy thay trong vòng một tháng.
Bên cạnh việc tăng không gian và thời gian hành động, chức vụ mới còn giúp y có cơ hội được tiếp xúc với nhiều người cả trong lẫn ngoài trường. Mà qua đó, y cũng chẳng cần phải mặt dày giả vờ làm con ngoan trò giỏi trong cái thân xác hai mươi tuổi với tâm hồn trăm tuổi này...
Chỉ là... Thế quái nào, một con quỷ hung ác như y lại có kiến thức cấp ba... Rất rõ là đằng khác.
Sau khi tiếp quản thân xác mới, việc đầu tiên y làm là nhồi hết đống kiến thức chuyên ngành của chủ cũ để tránh bị đuổi khỏi trường do học kém.
Nhưng điều khó hiểu là mỗi khi ngồi vào bàn mở sách đọc bài... Mọi kiến thức cứ trôi tuột vào đầu y dễ như ăn bánh vậy.
Thay vì cho rằng bản thân thông minh, không bằng nói những thứ này cứ như đã tồn tại trong tâm trí Lâm Hòe từ rất lâu, giúp y có thể dễ dàng đón nhận chúng.
Để kiểm chứng suy đoán không lời giải thích này, sau khi đọc rất nhiều sách cũng như làm hàng tá bài kiểm tra thì y phát hiện phạm vi hiểu biết của mình... Gói gọn trong chín năm giáo dục bắt buộc, ba năm cấp ba, hai năm chuyên ngành đại học.
Có lẽ đây chính là tài sản quý giá mà chủ nhân cũ để lại cho y. Dù linh hồn đã không còn, nhưng những tri thức của cậu ta vẫn khắc sâu trong từng tấm màng não. Như thể dữ liệu đã được lưu trữ, chỉ cần đọc lại một lần là có thể dễ dàng trích xuất.
Cũng giống như bây giờ, ngồi trên bục giảng lật xem từng tờ bài thi cuối kỳ chi chít lỗi sai, y có thể cảm nhận được dòng chảy tri thức đang cuồn cuộn bên trong tâm hồn mình.
Rất hợp lý, rất trơn tru.
Cứ như cơ thể này vốn được... Chuẩn bị cho y vậy.
Một vài ánh mắt lén lút hướng về phía bục giảng. Sau khi lật qua tờ bài tiếp theo, người đàn ông trẻ tuổi cầm phấn gõ nhẹ vào thái dương rồi bày ra vẻ mặt sốt ruột.
Lần im lặng hiếm hoi này khiến cho đám học sinh ngủ ít hơn sáu tiếng cảm thấy có chút lim dim. Rất nhanh, Lâm Hòe đã lên tiếng: "Chữ [An lạc] trong [Thân tâm An lạc] không phải đọc là [pán] sao?"
Y chỉ vào câu hỏi trên tờ đề thi: "Sao lại sửa thành [pàng]?"
Phía dưới đưa mắt nhìn nhau... Một người trong số đó khẽ nói: "Thầy bảo đọc là [pàng], trước đó bọn em đã bị chép phạt cả trăm lần bởi vì đọc sai rồi."