Bên tai còn có tiếng kêu của con vật nào đó, Dương Mi chưa hết hoảng hốt, duỗi tay nắm lấy góc áo của Tống Hà Sinh.
“Ai biết nửa đêm có gấu đến không, anh vào đây ngủ cùng tôi.” Dương Mi vênh mặt hất hàm sai khiến, nhìn là biết thường ngày đã quen sai sử những bạn học nịnh nọt mình.
“Ban đêm gấu không hoạt động.” Tống Hà Sinh nói.
Dương Mi nhíu mày: “Sao anh biết, anh lại không phải là gấu, tôi bảo anh vào thì anh vào! Anh có biết bao nhiêu người xếp hàng muốn ngủ với tôi không?”
Tống Hà Sinh không phải là một trong những kẻ nịnh nọt bên cạnh Dương Mi, hắn nhìn Dương Mi với ánh mắt u ám, sắc mặt bỗng chợt trở nên lạnh lùng.
“Ngủ với cậu, tôi không có hứng thú.” Tống Hà Sinh nói từng chữ từng câu rất nhẹ, nhưng đối với Dương Mi đó là một đòn chí mạng.
Nếu muốn lợi dụng Tống Hà Sinh làm Muse cho cậu, thì phải tìm cách để hắn nghe cậu.
Dương Mi nắm chặt mép túi ngủ, đầu óc nóng lên, há mồm nói: “Phải không? Vậy chuyện tối hôm đó anh làm với tôi thì tính là gì?”
Tống Hà Sinh sững sờ hai giây, trong mắt hiện lên vẻ bối rối: “Chuyện gì?”
Lời nói đã thốt ra, không thể thu hồi lại.
Dương Mi cắn môi, ra vẻ như bị tổn thương: “Anh nghĩ sao? Đó là lần đầu tiên của tôi.”
Không khí im lặng vài giây, Dương Mi véo đùi mình, nhớ lại những gì thầy giáo dạy trong lớp diễn xuất, nặn ra chút cảm xúc.
Cậu không nhìn Tống Hà Sinh, cố tình nghiêng mặt để đối phương thấy sự yếu đuối trên mặt mình.
“Ban ngày tôi đã ám chỉ với anh, anh sẽ không phủ nhận chứ, những gì hai ta nên làm đã làm rồi, anh không thể đối tốt với tôi một chút sao?”
Lời nói dối của Dương Mi có trăm ngàn lỗ hổng, Tống Hà Sinh ngồi xuống, dùng hai ngón tay nắm cằm cậu xoay lại, buộc cậu phải nhìn vào mắt mình, như đang thẩm vấn: “Nếu đã làm, thì sao hôm đó cậu lại bỏ chạy?”
Dương Mi ngẩn người hai giây, ánh mắt lúng túng nhìn sang chỗ khác.
“Đương, đương nhiên là bởi vì anh làm tôi đau quá…” Tim Dương Mi như muốn nhảy ra ngoài, cậu thậm chí đã quên mất việc Tống Hà Sinh bị bệnh liệt dương.
Cậu lầm bầm: “Còn không phải tại anh, tôi bị thương, chảy nhiều máu như vậy, tôi có giấy chứng nhận của bệnh viện, về nhà có thể chụp cho anh xem.”
Giấy chứng nhận của bệnh viện rất dễ làm giả, cậu tìm một cái giả trên mạng rồi sửa thành tên của mình là được.
Sau khi Tống Hà Sinh nghe thấy hai chữ “chảy máu”, biểu cảm trên mặt hoàn toàn thay đổi.
Ký ức về buổi tối hôm đó chỉ dừng lại ở cảnh hai người hôn môi, hắn mơ hồ nhớ mình đã đè Dương Mi xuống dưới người, nhưng thực sự không thể nhớ thêm gì nữa.
“Đã biết.” Tống Hà Sinh chấp nhận rất nhanh, đứng dậy đi về phía lều của mình.
“Tôi đã nói đến vậy, anh còn muốn đi chỗ nào, quay lại đây cho tôi!” Dương Mi tức điên, cậu nói dối tệ đến vậy sao?
“Chờ, lấy túi ngủ.” Tống Hà Sinh nói.
Ba phút sau, Dương Mi được như ý nguyện.
Trong lều đủ rộng, hai người cũng có thể nằm thoải mái, Tống Hà Sinh cố ý nằm cách xa đối phương, khoảng cách giữa hai người thậm chí có thể nằm thêm một người nữa.
Dương Mi cũng không yêu cầu Tống Hà Sinh nằm sát mình nữa, suy cho cùng cậu chỉ sợ ngủ một mình ở nơi hoang vu này.
Đặc biệt là sau khi gặp gấu mù.
Mặc dù loài gấu không gây thương tích thực chất cho vài người, nhưng lần đầu tiên gặp được loại động vậy hoang dã lớn như vậy, nỗi sợ hãi trong lòng Dương Mi mãi không thể tan biến.
Bất kỳ tiếng động nào bên ngoài cũng khiến cậu dựng tai lên nghe.
Cậu trở mình, phát hiện Tống Gà Sinh cũng không ngủ.
Thấy tay của đối phương để bên ngoài túi ngủ, ngay cả khi ngủ vẫn đeo cái ống tay chống nắng đó.
Dương Mi nói năng không lựa lời: “Sao lúc ngủ cũng không tháo thứ này ra? Hình xăm bên dưới đáng sợ đến mức đó sao?”
Tống Hà Sinh nằm thẳng nhìn lên trần lều, ánh mắt mất tập trung, như đang mơ màng. Nghe thấy Dương Mi hỏi, tròng mắt hắn xoay chuyển một chút rồi mới có phản ứng.
“Những người nhìn thấy đều đã chết.” Tống Hà Sinh cố ý dọa cậu, cố tình giọng điệu lại bình tĩnh, mặt mũi côn đồ, như thể đang nói một sự thật hiển nhiên vậy.
Dương Mi ngẩn người, chui vào túi ngủ, nói nhỏ: “Đừng có dọa tôi, không nói thì thôi.”
Vốn cho rằng Dương Mi sẽ lại làm ầm lên, không ngờ không lâu sau, tiếng hít thở đều đặn của người nọ đã vang lên phía sau.
Tống Hà Sinh lại trằn trọc không ngủ được, bên tai yên tĩnh, chỉ còn nghe thấy tiếng ngáy của Chu Bưu ở lều bên cạnh.
Đầu óc hắn trống rỗng, đột nhiên hiện lên hình ảnh ban nãy Dương Mi vừa khóc vừa nói hắn làm đau cậu, muốn hắn ở bên cậu.
Khoảng trống bỗng dưng có thêm một người, Tống Hà Sinh nhất thời chưa thích ứng được.
Tại sao Dương Mi lại muốn ở bên hắn?
Tống Hà Sinh không hiểu, vì hắn cảm thấy mình không có gì đáng để yêu thích, nếu không thì cha mẹ hắn cũng sẽ không lần lượt rời bỏ hắn mà đi.