Không những giáo viên dạy toán, cả giáo viên dạy hóa cũng rất vừa lòng với học sinh mới này.
Thật hạnh phúc khi vừa viết xong phương trình đã có người cho cô được luôn kết quả.
Aaa, mầm non này, thật sung sướиɠ khi hiệu trưởng có thể kéo được về đây.
Vì vậy, cả lớp thấy cô dạy hóa vừa nhìn Lâm An Tường trìu mếm, vừa liên tục viết mấy phương trình hóa học dài ngoằng trên bảng, còn có mấy bài tập mà bọn họ chỉ có thể tính được mỗi số mol.
Vậy mà học sinh mới còn không thèm có thời gian suy nghĩ, lập tức lên bảng giải hết một lượt.
"Vãi, sao cậu ấy làm được vậy, tao tính số mol còn ra âm đây này."
"Vãi, mày tính được là số mol cơ á, lấy dữ liệu đâu đấy!"
"Vãi, thì ra cô cho đề à, tao còn tưởng cô đang đọc ngẫu hứng một đoạn tiếng anh chứ!"
Thế là dưới ánh mặt bàng hoàng của các bạn, và đôi mắt tứa ra tình mẹ bao la của cô giáo, tiết học cuối cùng cũng kết thúc.
"Vãi, Lâm An Tường, cậu đúng là quái vật, môn hóa khó như vậy cậu cũng làm được. Đó giờ tôi cứ nghĩ chỉ có người ngoài hành tinh mới hiểu được thôi." Đào Nhiên vội vứt cặp sách ra sau, chạy đến trước mặt Lâm An Tường.
Các bạn khác cũng vậy.
Ban nãy học toán, bọn họ thấy vầng hào quang ấy đã chói sáng rồi, vậy mà bây giờ chói đến mức không ai mở mắt được luôn.
Được một đám bạn vây quanh ríu ra ríu rít, Lâm An Tường suýt nữa tưởng bản thân sống rồi lớn lên ở đây từ bé chứ không phải là người xa lạ mới quen hôm qua.
"Giờ mới sáu giờ, chúng ta ra ngoài ăn vặt đi, bên ngoài cổng trường nhiều đồ ngon lắm, nhất là xe thịt nướng của anh béo í, vừa rẻ lại vừa ngọn." Đào Nhiên hí hửng nói ý kiến của mình với mọi người, tất cả đều hào hứng đồng ý, lập tức quay về chỗ thu dọn đồ đạc rồi kéo nhau ra ngoài.
Lâm An Tường cũng được đám bạn đẩy đi theo.
Hôm qua lúc đi nhập học là buổi sáng cậu cũng không để ý kĩ, bây giờ mới thấy quả thực có rất nhiều xe đồ ăn.
Đúng lúc là giờ tan tầm của học sinh, cổng trường vô cùng náo nhiệt.
Cả bọn kéo nhau đến trước quầy xe nướng thơm nhất chỗ đó.
Ông chủ là một thanh niên khoảng ba mươi tuổi, dáng vẻ hơi mập mạp, nhưng lúc nào cũng cười rất tươi.
Đám con gái cùng mấy bạn nam đồng loạt gọi "anh Béo", anh ấy cũng không giận, thậm chí còn cười to hơn, vui vẻ đặt thịt bên bếp than nhỏ bên canh vừa quạt vừa phết sốt lên.
"Bạn mới sao, hôm nay mới thấy các em đưa đến." Sốt thịt quán nào công nhận vô cùng thơm, vừa quét lên đã khiến bụng đói cồn cào.
Đám học sinh nuốt "Ực" một cái, rồi nhanh nhảu thi nhau trả lời.
"Đúng rồi anh, bạn ấy vừa mới chuyển đến hôm qua, là một người học siêu siêu giỏi luôn á."
"Đúng vậy, đúng vậy, em còn chưa viết xong đề bài cậu ấy đã giải xong rồi, thậm chí còn làm tận hai cách."
"Đúng đấy, em tính số mol còn ra âm mà cậu ấy đã hoàn thành cả dãy phương trình rồi.
Người này nối tiếp người kia thi nhau khen cậu khiến Lâm An Tường có chút đỏ mặt.
Anh Béo: "Vậy sao, vậy hôm nay chào mừng bạn mới nên tặng thêm năm xiên nhá."
Cả đám vui mừng reo lên, thịt còn chưa kịp nguội đã tranh nhau cướp lấy, miệng ai cũng dính đầy mỡ, nhưng lại cảm thấy rất vui vẻ.
Ăn chán chê thị nướng xong bọn họ lại quay sang càn quét hàng bánh tráng, hết bánh tráng trộn, đến cuộn, đến nướng đều đủ cả.
Sau đó lại đi ăn thêm chè, rồi kết lại bằng một cốc trà sữa to đùng.
Ai cũng đều hài lòng xoa xoa cái bụng tròn vo.
Đào Nhiên cũng vậy, đừng tưởng nhìn cô ấy nhỏ con mà coi thường, cô có thể ăn tận mười xiên thịt hai hộp bánh tráng cuốn kèm một cái bánh tráng cuộn, một bát chè thập cẩm to đùng cùng một ly trà sữa full size full topping.
"Ơ Vân Anh, mày ăn nhiều thế không sợ tí về không ăn được cơm à? Hôm trước đến nhà mày chơi, vì mày không ăn đủ hai bát cơm, làm tối đấy tao bị cả nhà mày giữ lại, bắt cả hai đứa ăn ba bát mới cho về đấy." Đào Nhiên bây giờ mới chợt nhớ tới người bạn thân bên cạnh.
"Thôi chết rồi tao quên mất, chắc tí tao phải chạy về nhà để cho tiêu bớt thức ăn, không bố mẹ sẽ bắt tao ăn bù mất." Nữ sinh với mái tóc ngắn vừa hút trà sữa vừa lo lắng.
Cả đám thấy thế cười ầm lên, nhưng rất nhanh bọn họ cùng nhận ra bản thân cũng y chang vậy, nên tập tức vào tư thế chuẩn bị chạy về nhà.
Cuối cùng còn mỗi Đào Nhiên với Lâm An Tường.
Mặc dù kí túc xá nam nữ khác tòa nhưng cùng một khu nên hai người đi chung với nhau để về.
Trên người đi Đào Nhiên líu ríu kể rất nhiều chuyện, từ bạn nào trong lớp tính ra sao đến thầy cô nào dễ tính, thậm chí đến con mèo hoang nào đực hay cái cô đều biết, đều kể cho cậu nghe một cách rất vui vẻ
Lâm An Tường biết cô bé dễ thương này làm thế vì không muốn cậu lạc lõng và cậu thực sự rất biết ơn điều đó.
"Ồ, đây không phải bạn cũ của chúng ta sao? Sao nào, mới mấy hôm không gặp cậu quên chúng tớ rồi à."
Giọng nói khắm lọ ấy phát ra từ một tên đầu vàng, cánh tay hẳn bị gãy đang bó bột phía trước, mặt cũng bị băng bó, đằng sau còn thêm một đám người, nhìn mặt thì đoán chắn chắn không phải học sinh ngoan.
Lâm An Tường kéo Đào Nhiên ra phía sau nhìn, đám kia thấy vậy thì bật cười lớn: "Há há há, không ngờ sau khi chuyển trường, học sinh giỏi của chúng ta thẳng lại rồi nè. Không biết bạn gái kia có kĩ năng thượng thừa gì, bọn tao cũng muốn thử một chút." Nói rồi một đám lôi ra nào là dao gấp, nào là gậy sắt "Để cho tao mượn cô ta một đêm, tao sẽ tha cho mày, thế nào?"