Chương 4: Bạn cùng bàn

"S-sao cậu lại ngồi đây."

"Anh Bạch, qua anh không học, thầy Đào xếp chỗ cho cậu ấy đấy, trong lớp còn mỗi bàn anh là thừa một chỗ thôi mà." Tuấn Anh thấy Bạch Đại Bảo ngạc nhiên nên trả lời hộ Lâm An Tường.

"Bạn cùng phòng, trùng hợp quá, chúng ta trở thành bạn cùng bàn rồi nè." Lâm An Tường vui vẻ vẫy tay với Bạch Đại Bảo: "Cậu ngồi bên trong hay bên ngoài vậy?"

"B-bên trong."

Thấy vậy Lâm An Tường vui vẻ đứng lên, nhường chỗ cho người ta vào trong, cậu còn cười rất tươi, mắt cong cong trông đáng yêu vô cùng.

Bạch Đại Bảo không dám nhìn lâu, cúi đầu xuống rồi nhanh chóng chui vào chỗ ngồi.

Cả tiết học đầu tiên Bạch Đại Bảo không thể tập trung được, tim cứ đập bịch bịch, có chút hồi hộp, hơi tí lại nhìn trộm người bên cạnh.

Trái lại, Lâm An Tường lại rất chăm chú, mặc dù hai tiết đầu tiên là tiết văn, các bạn trong lớp đều mệt mỏi nhưng cậu lại rất tập trung, thậm chí còn giơ tay phát biểu, khiến cô giáo dạy văn vô cùng hài lòng.

Đợi mãi mới đến giờ ra chơi, đám bạn của Bạch Đại Bảo tràn vào lớp như vỡ trận.

"Anh Bạch, thầy Lê lát nữa sẽ đến "xin người" đấy, ổng bảo tuần sau có trận giao hữu với một trường khác nên bảo chúng ta đi luyện tập." Người vừa nói tên Minh Quân, người bạn tỏ ra quen biết rộng hôm trước, dù thông tin nhiều khi hơn nghẽn.

Cậu ta mải mê nói chuyện, mãi mới để ý đến người ngồi cùng bàn với Bạch Đại Bảo.

"Đây là..."

"Đây là bạn mới lớp chúng tôi đấy, tên Lâm An Tường." Đào Nhiên vừa từ văn phòng lấy tập đề về lớp thì thấy bọn họ nên vội vàng chạy tới.

Đám bạn kia nghe thấy thế có chút lúng túng, còn trộm liếc phía Bạch Đại Bảo, thấy hắn không có phản ứng gì có hơi lo lắng.

"Có phải bạn mới rất đẹp trai không, không những đẹp trai còn học giỏi, lớp các cậu không có nên sang đây hướng ké đúng không." Cô nàng vừa nói vừa vỗ bôm bốp vào người Minh Quân, vừa cười há há, ý đồ khoe khoang không thèm giấu diếm luôn.

"Xí ai thèm chứ." Cậu ta nói rồi lén lút quan sát Lâm An Tường.

Thấy người phía trước là một nam sinh khá trắng trẻo nhưng không có chút ẻo lả nào cả, nhìn trông còn rất ngoan, điển hình cho mẫu con nhà người ta mà các bà mẹ hay lấy để chửi con mình.

Cậu ta cũng không chắc những gì mình nghe được lần trước có đúng không nữa.

Cậu ta cũng chỉ nhớ mang máng, lúc đang chơi game với đám người trường đấy, có nghe bọn họ hình như có nhắc đến, nhưng không chắc có phải người trước mắt không.

Thôi kệ đi, có người kiểm nghiệm gay như Bạch Đại Bảo không thèm nói gì chắc mấy lời kia chỉ là hiểu lầm thôi.

Tự nghĩ thế cậu ta lại tự cảm thấy vui vẻ, cũng hào hứng bắt chuyện với Lâm An Tường, nếu thầy Lê đến chậm tí nữa, chắc cậu ta kết nghĩa huynh đệ luôn quá.

"Nào, đàn ngựa của ta, đi thôi." Thấy Lê là một thầy giáo cao tầm một mét tám, cơ bắp rắn chắc, nước da đen nhẻm nhưng khuôn mặt theo như đám quỷ sứ kia tả thì có chút ngu ngu, dễ bị bắt nạt. Nhưng bọn họ từng thấy thầy một tay đấm gục ba tên côn đồ đang cầm dao, từ đó không ai dám đùa quá trớn nữa.

Lúc này thầy đang đứng trước cửa lớp, cười ha hả gọi đám nam sinh phía trong ra.

Đúng lúc thầy Đào cùng cô giáo dạy Văn cũng đi tới.

Thầy Đào nhìn thấy thầy Lê như thấy đối thủ truyền kiếp, lại thấy thầy Lên đang "cướp người" lớp mình, lập tức nhảy dựng lên đuổi theo.

Thầy Lê đương nhiên ngu gì đê bị bắt, để cái tên đầu hói kia bắt được, chắc chắn sẽ bị càm ràm cả buổi trời.

Chỉ nghe thấy người nào đến hô to "chạy", cả thấy giáo lẫn đám nam sinh đang ở trong lớp lập tức ùa ra, chạy như điên về phía sân thể dục, vừa chạy vừa cười đùa vui vẻ.

Lâm An Tường thấy thế vui bật cười theo, cậu cảm thấy cả học sinh lẫn giáo viên trường này đều rất đáng yêu.

Cứ thế trôi qua cả buổi sang, mãi mới học xong, ai nấy đều rã rời, mấy bạn không ở nội trú thì nhanh dọn sách vở để về nhà ăn cơm.

Có không ít bạn lén lút dúi mấy mục sạc dự phòng lẫn điện thoại cho bọn họ để họ mang về sạch hộ.

Còn có một số lại nhờ mua đồ ăn vặt không bán ở căng tin.

Lâm An Tường chỉ đơn giản cất gọn sách vào trong ngăn bàn, rồi đi xuống căn tin mua cơm.

Có vẻ Lâm An Tường xuống hơi muộn, căn tin đã có rất nhiều người, chỉ còn trống một bàn phía góc trong cùng.

Cậu cũng vội vàng chạy đi mua cơm, sợ chậm chút sẽ hết chỗ mất.

Cơm hôm nay có canh cải băm nấu thịt, đậu phụ sốt cà chua, sườn xào chua ngọt với bịt bằm xào khoai tây.

Có lẽ trông Lâm An Tường rất trắng trẻo ngoan ngoãn, còn lễ phép nữa, các dì ở trong căn tin lấy cho cậu rất nhiều đồ, thiếu chút nữa cậu không bê được.

Lâm An Tường chạy nhanh đến cái bàn cuối cùng, vui vẻ hạnh phúc mà bắt đầu ăn.

Lúc này đám người Bạch Đại Bảo cũng tập luyện xong, tới căn tin lại thấy hết chỗ ngồi.

Cả đám đang than vãn thì đột nhiên có người kêu lên: "A, kia vẫn còn chỗ kìa, anh Bạch nhau chạy tới giữ chỗ, bọn em đi lấy cơm."

Bạch Đại Bảo nhìn theo tay người kia chỉ quả thật thấy có một nam sinh đang ngồi một mình quay lưng về phía bọn họ.

Chẳng hiểu sao Bạch Đại Bảo cảm thấy có chút bất an, nhưng vì đám kia đói rũ ra rồi, còn không ngừng thúc giục hăn, Bạch Đại Bảo miễn cưỡng đi đến đây.

Khi cách nam sinh kia một bước chân, người đấy đột nhiên quay đầu lại.

"Ô, bạn cùng bàn, cậu cũng tới đây ăn cơm à?" Lâm An Tường vừa nhai cơm vừa hớn hở.

Bạch Đại Bảo: ...

Á duma, sao cậu ta lại ở đây nữa vậy!