Chương 2: Cùng kí túc xá

Hết buổi học, Lâm An Tường gần như biết tên hết tất cả bạn trong lớp, thậm chí còn nhận được rất nhiều lời hẹn đi chơi.

Cậu vui vẻ nhảy chân sáo đi tìm thầy Đào, ngó vào văn phòng thấy thầy cùng các thầy cô đang nói chuyện vui vẻ.

Nhìn thấy Lâm An Tường liền gọi cậu vào, dẫn đến trước mặt một thầy giáo khác: "Đây là học sinh mới chuyển đến của lớp tôi, thầy xem xét xem còn phòng nào ở kí túc xá để đăng kí cho em ấy."

Thầy giáo kia ngẩng lên nhìn hai người cười rồi cúi xuống vừa gõ máy tính vừa nói: "Bây giờ là gần giữa kì rồi, kí túc xá gần như được sắp xếp hết rồi, hình như còn duy nhất một phòng thiếu người thôi." Suy nghĩ một chút rồi thầy nói tiếp: "Hình như là phòng của Bạch Đại Bảo lớp thầy á, phòng em ấy trùng hợp tháng trước vừa có một bạn chuyển ra ngoài xong."

"Vậy cũng được, nhờ thầy sắp xếp, lát tôi đưa em ấy đi làm thủ tục."

Rồi quay ra nói với Lâm An Tường: "Em thông cảm một chút, cái tên họ Bạch ấy tính khí có chút thất thường, nếu cậu ta gây chuyện em cứ mặc kệ rồi đến nói với thầy, thấy nhất định sẽ bắt nó cùng ông thầy thể dục kia chạy quanh sân trường."

Lâm An Tường cười tươi, nói rằng không sao rồi cùng thầy Đào đến kí túc xá.

Kí túc xá của trường được xây mới lại từ năm ngoái, trông rất rộng rãi và sáng sủa, từng phòng còn có điều hòa và nóng lạnh.

Có phòng hai người, bốn người và sáu người.

Phòng hai người rất ít, thường là phòng đắt hơn các phòng còn lại, chủ yếu đều là phòng bốn và sáu người.

Sau khi làm thủ tục với dì quản lý bên dưới, thầy Đào còn phụ cậu bê đồ lên phòng.

Hai người họ dừng trước phòng 306, mở cửa ra là căn phòng rộng chừng mười lăm mét vuông, hai bên có hai chiếc giường riêng biệt, bên cạnh còn có cả bàn học và tủ đồ, bên ngoài phòng có một ban công nhỏ, bên cạnh là nhà vệ sinh cũng vô cùng sạch sẽ.

Lâm An Tường nhìn cả phòng một lượt rồi thầm nghĩ người ngăn nắp thế này chắc chắn sẽ dễ ở chung.

Thầy Đào thấy cậu rất vừa ý thì chỉ dặn dò thêm hai ba câu rồi bảo cậu nhanh sắp đồ rồi nghỉ ngơi, mai còn đi học.

Đợi thầy giáo đi rồi, Lâm An Tương bắt đầu xếp quần áo vào tủ phía cuối giường, rồi lại bày sách vở ra bàn học, lau chùi một lượt giường ngủ mới hài lòng đi tắm.

Còn ở ngoài kia Bạch Đại Bảo cùng đám đàn em sau khi luyện tập bóng rổ cả ngày thì kéo nhau đi ăn đồ nướng.

À quên không kể, Bạch Đại Bảo ghét nhất là ai gọi thẳng tên mình.

Bình thường bạn bè đều gọi hắn là anh Bạch hoặc đại ca, bởi vì Bạch Đại Bảo cảm thấy bản thân to lớn thế này, đường đường là một đấng nam nhi ăn to nói lớn mà tự nhiên bị gọi là Bảo Bảo thì quá là mất mặt rồi.

"Anh Bạch thế lát nữa anh có về kí túc xá không, không thì sang nhà em ở, nay bố mẹ em cũng không có ở nhà." Vương Đại Minh chính là nam sinh trông hiền lành lúc sáng.

"Đúng đấy anh Bạch, anh đẹp trai thế này, về phòng nhất định sẽ bị em kia ăn thịt mất, há há há."

"Mất người nói gì đấy, nhìn bắp tay đại ca đi." Vừa nói vừa vỗ vỗ bắp tay rắn chắc của Bạch Đại Bảo: "Làm đại ca tức giận thì chỉ cần một đấm thôi, tên kia nằm đất luôn."

Đám người trong đội bóng rổ nhìn Bạch Đại Bảo trầm mặc không nói gì thì càng trêu ác hơn, cười đùa ha hả, còn bắt ép hắn uống không ít bia.

Sau khi ăn no chán chê, bọn họ mới chịu đứng lên đi về.

"Anh Bạch, thực sự về kí túc xá à?"

"Ừ, dù gì cũng phải ở chung với nhau đến hết năm, không thể trốn mãi được, nếu cậu ta có ý với tôi, tôi nhất định sẽ đấm nát mặt cậu ta!"

Nghe thế đám đàn em nhao nhao "phải vậy chứ, phải vậy chứ" rồi mới thả Bạch Đại Bảo đi về.

Về đến trước của kí túc xá hắn đắn đo rất lâu, thậm chí định chạy đến nhà Vương Đại Minh ở.

Nói cho cùng vẫn là ám ảnh tâm lý quá lớn, cứ mỗi lần nghĩ đến nữ thần thanh thuần đáng yêu, mặc váy loli đeo tai mèo thực chất là một tên đàn ông, hắn đều cảm nhất nghẹn ở cổ.

Bạch Đại Bảo cũng chưa từng nghĩ sẽ yêu đương hay thậm chí có chút tình cảm nào với người cùng giới, nhưng không hiểu sao từ lúc lên cấp ba, hắn nhận được không ít thư tình từ nam sinh.

Cứ nghĩ đến việc có một tên đực rựa thích mình, Bạch Đại Bảo lại không nhịn được mà muốn đấm người ta.

Ủa à mà, hình như bạn cùng phòng của hắn nhỡ không phải gay thì sao, dù sao tin kia cũng là do nghe đồn mới có, hơn thế nữa cái tên kia bình thường đi hóng hớt về đến nhà đã rơi mất một nửa rồi, lời cậu ta nói cũng chả đáng tin cho lắm.

Tự trấn an bản thân xong, Bạch Đại Bảo lấy chìa khóa mở cửa phòng bước vào.

Lâm An Tường đang tắm nghe thấy tiếng mở của đoán chắc bạn cùng phòng đã về thì vội vàng tắm cho nhanh để còn ra chào hỏi, ấn tượng lần đầu tiên nhất định không được xấu.

Vì vậy cảnh tương Bạch Đại Bảo sau khi thay giày bước vào phòng là nhìn thấy một nam sinh chỉ quấn một chiếc khăn tắm, làn da trắng mịn, khuôn mặt nhỏ nhắn, mắt còn to nữa. Có lẽ do tắm nước nóng lâu cả người và mặt của cậu đều ửng hồng, nhất là đôi môi chúm chím đang đóng mở không biết nói gì.

Bạch Đại Bảo đứng như trời trồng, tai ù đi, hắn còn cảm thấy có cái gì ấm ấm đang chảy xuống từ mũi.

Á duma, hắn vậy mà chảy máu mũi rồi!