Chương 18

Kiều Nhất Kiều vừa tỉnh giấc đã gọi ngay tiểu đệ "fan cuồng" của mình: "Tiểu Khuynh, Tiểu Khuynh, dậy chưa?"

Diệp Vô Khuynh nhìn nét chữ như rồng bay phượng múa của Tiểu Kiều là thấy đau đầu, ậm ừ đáp: "Dậy rồi."

Mắt Kiều Nhất Kiều sáng quắc: "Thế nào, tối qua anh xem được bao nhiêu "Bí Sử Vương Phi Tiêu Dao" rồi? Có cảm nghĩ gì không?"

"...Mới xem một chút thôi, biểu hiện của ngươi làm ta cực kỳ chấn động. Ta thật sự ngạc nhiên về ngươi đấy, Tiểu Kiều."

Đợi đủ năm phút sau, bên kia mới gửi lại cuốn sổ nhỏ. Diệp Vô Khuynh giờ đã quen dùng bút máy, chữ viết mạnh mẽ, cứng cáp, mang một khí thế kinh người.

"Wa ha ha ha, thật ra cũng thường thôi, đợi anh xem xong hai tập đầu rồi đến xin tôi các tập tiếp theo nhé, đừng ngại, anh em với nhau mà lo gì chứ." Kiều Nhất Kiều mừng như điên, càng thấy Tiểu Khuynh là người tốt, bút hạ rồng bay phượng múa, như có thần trợ giúp, "À đúng rồi, cái đồng hồ bỏ túi kia anh đã hiểu cách dùng chưa? Tôi biết thời cổ đại dùng canh giờ để tính thời gian, chỉ áng chừng thôi. Đồng hồ bỏ túi chia một ngày thành hai mười bốn giờ, một giờ thành sáu mươi phút, một phút thành sáu mươi giây. Kim dài trên mặt lớn chỉ phút, kim ngắn chỉ giờ, kim trên mặt nhỏ chạy nhanh nhất, chỉ giây, ban đầu có thể chưa quen mắt, nhưng dần dần anh sẽ thấy ý nghĩa vĩ đại của phát minh đồng hồ."

Diệp Vô Khuynh đọc xong đoạn dài kia, sáng suốt bỏ qua đoạn đầu, để chiếc đồng hồ bỏ túi màu vàng kim từ trong tay áo trượt xuống lòng bàn tay, "tách" một tiếng, vỏ ngoài khắc mấy đường vân mây lành đã bật mở, ba chiếc kim trên mặt đồng hồ đang đều đặn di chuyển theo tốc độ không đổi. Ngoài cửa sổ đã hửng sáng, có lớp sương núi mỏng giăng lên, mang theo hơi lạnh trong lành. Bọn sơn tặc và gia quyến đã dậy từ sớm, đủ thứ âm thanh đời thường hòa quyện vào nhau, như thời gian đang trôi chảy trong tay anh.

"Đồng hồ bỏ túi rất tốt, ta rất thích. Còn một chuyện nữa không biết có thể nhờ ngươi giúp được không?"

"Anh cứ nói, chỉ cần tôi làm được!"

"Bên ngươi lương thực có đắt không? Sơn trại nơi ta đang tạm trú đúng vào lúc giáp hạt, rất cần một ít lương thực cứu đói. Không cần loại quá tốt, chỉ cần lương thực thô loại kém có thể no bụng là được."

"Thiếu lương thực á? Thế thì đơn giản quá! Tôi nói cho anh biết, bên chúng tôi đã không còn lo ăn lo mặc nữa rồi, người nghèo nhất nước cũng có thể ăn no. Nghe nói bây giờ nhiều ruộng đất còn không trồng lương thực nữa, vì thu hoạch quá nhiều không bán được giá, kiếm được quá ít tiền, nông dân lười làm cái việc đó. Nhà nước không những không thu thuế nông nghiệp nữa, mà còn phải cấp rất nhiều tiền trợ cấp nữa đấy. Chỉ có điều anh nói muốn lương thực thô thì hơi phiền ha ha ha, vì bây giờ mọi người thấy ăn mãi lương thực tinh thì ngán, lại tin rằng lương thực thô tốt cho sức khỏe, trên thị trường lương thực thô còn bán đắt hơn lương thực tinh nữa đấy."

Diệp Vô Khuynh đọc xong những gì Tiểu Kiều viết, hít sâu một hơi, ngẩn người nhìn về phía chân trời xa xăm.

Nhiều ruộng đất không trồng lương thực nữa...

Người nghèo nhất cũng có thể ăn no...

Nhà nước không những không thu thuế nông nghiệp, còn cấp rất nhiều tiền trợ cấp...

Ăn ngán lương thực tinh, trên thị trường lương thực thô lại bán đắt hơn lương thực tinh...

Tương lai xa xôi, thế giới thật sự có thể trở thành như vậy sao?

Năm ngoái, Hoàng Hà vỡ đê ở Thanh Châu, ngàn dặm đất màu mỡ biến thành một vùng đầm lầy, dân chúng ở đó chết chỉ còn ba bốn phần mười, tụ tập lại bỏ xứ tha hương, trở thành dân lưu tán chạy nạn khắp nơi. Kết quả, tất cả các cổng thành dọc đường đều đóng chặt. Lúc đó Diệp Vô Khuynh vừa hay tạm dừng ở Ứng Thiên Phủ, một phần dân lưu tán Thanh Châu đã đến Ứng Thiên Phủ, vượt ngàn dặm chỉ để tìm một con đường sống. Đáng tiếc, phần lớn trong số họ đều chỉ có thể hóa thành xác đói, ngã gục trên đường, rồi bị quan phủ sai người kéo đi vứt vào bãi tập kết.

Giá lương thực tăng cao, một đứa trẻ bán thân làm nô ɭệ cũng không đổi được nửa đấu gạo.

Và ngay cả như vậy, những thương nhân, địa chủ lớn tích trữ vô số lương thực cũng vẫn đóng chặt kho tàng, lương thực lưu thông trên thị trường đếm trên đầu ngón tay, có tiền cũng không có chỗ mua.

Diệp Vô Khuynh còn trẻ, chưa đến mức chai sạn với thế sự này, anh từng gϊếŧ vài quan tham, cũng gϊếŧ vài gian thương tích trữ đầu cơ đẩy giá lương thực...

Đáng tiếc, bằng sức một người, căn bản không thể xoay chuyển đại cục.

Có lẽ cứ như vậy, chỉ vài năm nữa, Diệp Vô Khuynh cũng sẽ "quen mắt" với những chuyện thảm khốc này. Vốn dĩ, từ xa xưa thế sự vẫn luôn như vậy, sau này mấy nghìn năm nữa, thế sự vẫn sẽ như vậy, tiện dân như cát, bị cuốn trôi rồi lại có thể có thêm, mạng người đáng mấy tiền chứ?

Thế nhưng, Diệp Vô Khuynh lại thông qua một cái bát gốm thần kỳ, gặp được Tiểu Kiều đến từ tương lai.

Anh đột nhiên lấy tờ Mao gia gia (tờ tiền) được gói cẩn thận trong túi ra trải phẳng, người đàn ông mặt hơi đầy đặn in trên đó đang bình thản nhìn về phía xa, mày giãn, khóe miệng mỉm cười.

Diệp Vô Khuynh cầm bút viết: "Vậy thì cái gì rẻ, cái gì tiện lợi thì lấy cái đó đi, đủ để họ sống đến khi có lương thực mới là được, ăn mãi cơm trắng, sợ họ sẽ sinh bệnh."

Kiều Nhất Kiều lạch bạch chạy đi lấy tấm bản đồ địa hình sông núi tổ quốc phiên bản 3D mới mua về. Trước đây để thi đại học đạt điểm cao, cậu đã nhồi nhét đủ thứ kiến thức địa lý đến mức muốn nổ tung đầu, giờ thì qua cầu rút ván, những kiến thức đó như mộng ảo phù du, dù vắt óc cũng không nhớ ra được bao nhiêu điểm hữu ích...

May mà đời không phải là thi cử, cậu có đủ tài liệu tham khảo để "gian lận" mà.

Thời cổ đại không như hiện đại, có nhà kính, có nhà ủ ấm, nào là rau củ quả trái mùa, thực vật nhiệt đới cận nhiệt đới cấy gen chịu lạnh, các loại nấm, cây trồng lai tạo có thể trồng nhân tạo...

Cho dù thực vật động vật địa phương thực sự không thể tự sản xuất được, thì giao thông vận tải thuận tiện cũng khiến cho việc tùy tiện đến một siêu thị lớn nào đó cũng có thể tìm thấy đặc sản từ khắp nơi trên thế giới.

Thực sự không tìm được thì còn có mua sắm trực tuyến vạn năng nữa mà.

Tóm lại, người hiện đại đã quen với lối sống tiện lợi như vậy rồi.

Nhưng người cổ đại thì khác, nhiều thứ mới lạ, cậu đưa cho họ, họ e rằng còn không dám ăn, chưa từng thấy bao giờ!

Kiều Nhất Kiều rất cẩn thận, cậu muốn hỏi rõ ràng với Tiểu Khuynh trước, rốt cuộc anh đang ẩn náu ở đâu, miền Nam hay miền Bắc, điều này quyết định cậu sẽ gửi gạo hay gửi mì. Tiểu Khuynh hào phóng như vậy, nhân sâm, đá quý, lông thú truyền đến trước đây đều có giá trị ở bên cậu, bán cho các quan chức quý tộc thời cổ đại chắc chắn không lo ế, hoàn toàn có thể tự mua lương thực.

Kiều Nhất Kiều là người cậu đối tốt với tôi một phần tôi đối tốt với cậu hai phần, với bộ óc của cậu mà có thể suy nghĩ chu đáo cho tiểu đệ như vậy, chắc chắn là đã bỏ rất nhiều tâm sức rồi.

Cẩn thận cuộn tấm bản đồ thành một trục tranh đường kính khoảng mười hai, mười ba cm, đặt dọc vào trong bát gốm, vài giây sau trục tranh liền biến mất.

Nhắc mới nhớ, từ khi có bát gốm, để kiểm tra phạm vi có thể truyền đồ của bát gốm, cậu đã thử đặt khá nhiều thứ.

Ví dụ như nước máy, không qua được.

Ví dụ như bùn đất, không qua được.

Cả những viên đá nhỏ, hạt cát, những thứ "hoàn toàn tự nhiên" này đều không qua được.

Nghĩ lại cũng đúng, nếu không thì khi cậu nhặt được bát gốm, trên bát gốm cũng không đến nỗi dính một cục bùn dày đặc như vậy.

Mọi thứ không tự nhiên, muốn truyền đi thuận lợi, phải đảm bảo "tiết diện" của vật phẩm không được vượt quá kích thước miệng bát.

Hiện tại đường kính bát gốm khoảng mười tám cm, lấy một cuốn sách làm ví dụ nhé, giả sử cuốn sách dài hai mươi cm, rộng mười lăm cm, dày ba cm. Đặt sách ngang thì không truyền được, đặt dọc thì không vấn đề gì, nếu đặt cả cuốn sách "treo" trên miệng bát gốm thì bát gốm cũng không thèm đếm xỉa đến.

Như có lần trước cậu gửi cho Tiểu Khuynh một cái túi ngủ lông vũ, nếu không hút chân không, túi ngủ lông vũ quá lớn, đặt vào bát gốm sẽ không truyền được. Hút chân không, túi ngủ lông vũ biến thành hình trụ, đặt ngang vẫn không được, nhưng đặt dọc thì thành công.

Bây giờ chỉ còn thiếu thử nghiệm vật sống có qua được không, nếu qua được thì sau khi qua có còn sống không?

Vấn đề này đối với Kiều Nhất Kiều không quá cấp bách, nên cậu tạm thời gác lại, dù sao nhàn rỗi không có việc gì làm, tại sao lại phải sát hại một sinh linh vô tội chứ? Dù sao rất có thể trong quá trình truyền đi đã chết rồi!

Gửi trước trục bản đồ qua, Kiều Nhất Kiều lại cầm bút viết: "Anh nói sơ qua cho tôi biết phạm vi ước chừng nhé, sơn trại nơi anh ẩn náu đại khái ở khu nào vậy? Ps: Đây là bản đồ tôi mua, để nhìn trực quan hơn nên mua bản 3D. Thấy đường nét đậm bên ngoài không? Con gà trống được khoanh tròn kia chính là lãnh thổ tổ quốc chúng ta bây giờ đó. Ps nữa: Anh đoán xem tổ quốc chúng ta bây giờ có bao nhiêu người? Cứ đoán thật nhiều vào nhé! Ps nữa nữa: Tôi hiện đang sống ở thủ đô đó... Cho anh năm phút để tìm thủ đô của chúng ta trên bản đồ nhé... Thời gian cách nhau cả ngàn năm thì chưa nói, không biết khoảng cách về không gian của chúng ta có xa không."

Diệp Vô Khuynh nhận được tấm bản đồ Tiểu Kiều gửi đến, người hơi nghiêng đi, suýt nữa quên mất cái ghế đẩu nhỏ đang ngồi dưới mông đã bị anh làm cho từ bốn chân thành ba chân! Nếu không phải anh võ công cao cường, lúc này đã ngã dập mông đau điếng rồi!

Anh lại không màng đến những thứ đó, chỉ đứng dậy đến trước giường, trước tiên trải phẳng túi ngủ lông vũ, sau đó từ từ trải tấm bản đồ mà anh cho là vô giá lên trên, sợ rằng chỉ cần dùng sức mạnh hơn một chút, nó sẽ bị hư hại.

Tấm bản đồ này, tổng thể nhiều màu sắc, đúng như Tiểu Kiều nói, phần được khoanh bằng đường nét đậm, trông rất giống một con gà trống ngẩng cao đầu. Phần đuôi con gà trống phía dưới nhô cao, màu đỏ tía, rìa ngoài có một đoạn răng cưa lồi lõm, một hàng chữ nhỏ ghi: Dãy Himalaya.

Anh dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua, nơi đó giờ đây lại không phải là đất Đại Chu, phần phía trên bên trái là Thổ Phồn, phần phía dưới bên phải là Đại Lý. Anh từng đến đó du ngoạn, núi cao hiểm trở, trời rộng mây thấp.

Phần lưng con gà trống, giờ là địa bàn của Hồi Cốt và Tây Hạ.

Diệp Vô Khuynh cuối cùng mới dừng ánh mắt lại ở phần cổ của con gà trống.

"Yên Vân... Thập Lục Châu..."

Phía trên bên trái của bản đồ ghi rõ ràng các thông số như tỷ lệ xích, ý nghĩa của các loại đường, ý nghĩa của các loại chấm tròn.

Thủ đô của con gà trống được đánh dấu bằng một ngôi sao năm cánh màu đỏ.

Diệp Vô Khuynh khẽ nhếch khóe môi không tiếng động, anh dùng ngón trỏ tay phải nhẹ nhàng chấm vào đó.

Bắc Kinh.

Bắc Kinh à.

Đối diện xa xôi với Hà Gian Phủ, nơi cha nuôi anh từng đóng quân.

Mà đã không còn là đất Chu nữa rồi.