Cái tính tiểu thư của Triệu Vụ Linh một nửa đến từ gia thế, nửa còn lại đến từ Giang Dã - hội trưởng hội học sinh khi ấy, người đã không biết bao lần lạm dụng quyền hạn để viết giấy xin nghỉ cho cô.
Trên mái tóc mềm như tảo biển của Triệu Vụ Linh thường xuyên cài kẹp tóc do anh tặng.
Có món hiệu Chanel, có món thì từ mấy hãng châu Âu, tất cả đều được anh mua bằng học bổng thi đấu của mình.
Triệu Vụ Linh là kiểu người có mới nới cũ rất nhanh, nhiều món phụ kiện chỉ được cô đeo một hai lần là đã chán.
Giang Dã chẳng để tâm. Không thích nữa thì mua cái khác là được.
Anh quen với việc cho Triệu Vụ Linh những gì tốt nhất.
Tính cách của Triệu Vụ Linh không thể gọi là ngoan ngoãn, lúc nổi nóng còn bắt Giang Dã mặc áo sơ mi trắng in dấu son tới trường cũng không phải chuyện lạ. Khi bị bạn học xì xào bàn tán, cô sẽ trốn trong đám người, nghiêng đầu cười như thể vừa chơi xỏ thành công.
Sau này hai người chia tay không mấy vui vẻ. Triệu Vụ Linh ra nước ngoài du học, từ đó cũng chẳng nghe thêm tin gì về Giang Dã.
Có điều suốt những năm tháng đó, duy chỉ có một điều cô chưa từng nghĩ tới…
Rằng Giang Dã lại có thể quên cô.
Không đời nào.
Tấm danh thϊếp bị Vu Sảng tiện tay ném lên bàn trà khi nãy, giờ được cô nhặt lên và nhìn chăm chú. Giấy trắng ngà, chất liệu cao cấp, hoạ tiết chìm màu tối in phủ lên bề mặt, chữ dập nổi ánh vàng.
Giang Dã – CEO kiêm nhà sáng lập của Tập đoàn đầu tư Trí Viễn.
Bên dưới có vẻ là địa chỉ công ty và mã bưu điện.
Vu Sảng ghé lại nhìn, giờ mới thấy rõ, nhướng mày trêu: “Ồ, hoá ra là cậu ấm à?”
Cô ấy cứ tưởng anh à kiểu công tử trong giới của Triệu Vụ Linh, nếu không thì khó giải thích được việc tuổi còn trẻ mà đã có vị trí như thế.
Triệu Vụ Linh như chìm vào hồi ức, ngón tay vuốt dọc mép danh thϊếp: “Không phải… Bố mẹ anh ấy đều là giáo viên.”
Cả hai đều là giáo viên dạy Toán, nghiêm khắc, nguyên tắc, khó mà cho Giang Dã chỗ dựa trên con đường xây dựng sự nghiệp.
Vu Sảng thấy cô không muốn nói thêm, cũng không gặng nữa. Đổi chủ đề đôi câu rồi đứng dậy vào bếp pha trà gừng với đường đỏ, sợ cô mặc phong phanh, lại còn dầm mưa sẽ dễ bị cảm lạnh.
Trời mưa, đường trơn, Vu Sảng dứt khoát ngủ lại. Cô ấy vào phòng tắm tắm rửa, còn Triệu Vụ Linh vẫn giữ nguyên tư thế ngồi lúc nãy. Mùi trà gừng ngọt dịu và nồng ấm nhanh chóng lan khắp không gian.
Triệu Vụ Linh mới từ London trở về chưa lâu, vẫn đang chật vật điều chỉnh múi giờ. Nhưng chuyện xảy ra trong hôm nay quá nhiều, gặp đối tác phòng tranh, rồi bất ngờ chạm mặt Giang Dã, khiến cô nhanh chóng thấy mệt.
Cô uống hết ly trà, tắt đèn, phòng tối om. Các giác quan như bị tạm thời phong kín, chỉ còn văng vẳng tiếng sấm rền bên ngoài cửa sổ, cứ như quay lại những mùa hè năm mười bảy tuổi.