Chương 5

Tài xế taxi không nói gì nhiều suốt dọc đường. Triệu Vụ Linh nhắm mắt lại, cảnh đêm bên ngoài cửa sổ vụt qua nhanh, ánh đèn neon lướt qua, hắt lên khuôn mặt cô những vệt sáng lấp loáng.

Xuống xe, thanh toán xong, lên nhà, cả quá trình cô không nói một lời.

Triệu Vụ Linh mới về nước chưa lâu, tạm thời sống ở Lan Thủy Công Quán, là khu đất vàng của Hoài Thành. Căn hộ thông tầng rộng hai trăm mét vuông này là một trong những món quà trưởng thành của cô, được thiết kế bởi một trong những kiến trúc sư hàng đầu trong giới.

Một thang máy, một hộ căn hộ. Cô bước ra khỏi thang máy, vịn vào tủ giày thay dép, lấy thêm một đôi dép trong nhà cho Vu Sảng, rồi mở khoá vân tay.

Hệ thống nhà thông minh lập tức khởi động. Rèm cửa phát ra âm thanh rất nhỏ rồi tự động kéo kín, hệ thống điều hoà nhiệt độ và độ ẩm bắt đầu vận hành. Ánh đèn vàng dịu dàng tràn ngập khắp căn phòng.

Bên ngoài là cảnh tượng hoa lệ có con sông Hoài đổ ra biển và ánh đèn rực rỡ chưa tắt của khu trung tâm thương mại CBD. Đôi khi, những mảng sáng đầy màu sắc phản chiếu lên kính tạo thành bóng loang lổ.

Vu Sảng đi theo phía sau, nhìn trái nhìn phải một hồi rồi mới tặc lưỡi lên tiếng: “Linh Linh, cậu có ngửi thấy gì không?”

“Ngửi thấy gì cơ?”

Triệu Vụ Linh nghiêng đầu, nghi hoặc chau mày.

Vu Sảng hít sâu vài hơi, nét mặt như đang hưởng thụ gì đó, giây sau kết luận chắc nịch: “Mùi tiền đó. Người đã bị chủ nghĩa tư bản bào mòn đến tận xương tuỷ như cậu thì tất nhiên không ngửi ra được rồi.”

Triệu Vụ Linh vốn định bật cười, nhưng chưa kịp cười thì đã nén lại. Khi bước đến thảm xám bên cạnh sofa, cô đá văng dép, bước chân trần lên cảm nhận sự mềm mại. Từ chiều tới giờ mọi chuyện dồn dập khiến cô mệt mỏi rã rời.

Cả người Triệu Vụ Linh gần như chìm hẳn vào sofa. Vu Sảng thì như vừa mở máy phát thanh, ngồi kề sát vai cô, giọng điệu đầy vẻ trêu chọc: “Thành thật khai báo đi, người cậu đυ.ng xe hôm nay là ai vậy hả?”

Triệu Vụ Linh uể oải đáp: “Không phải anh ta nói tên rồi à, Lý Viễn Xuyên.”

“Hừ, cậu biết tôi đang hỏi ai mà.” Vu Sảng lấy tấm danh thϊếp mà Lý Viễn Xuyên vừa đưa ra từ trong túi, liếc mắt nhìn tên rồi tiện tay đặt lên bàn trà, “Nè, cái vị giám đốc Giang đó, sao nào, người quen cũ à?”

Giọng Triệu Vụ Linh như vừa bị nước mưa dội qua: “Bạn trai cũ.”

“Bạn trai từng hẹn hò yêu đương ấy hả?” Vu Sảng biết rõ tính cô bạn mình, lại gặng thêm một câu.

“Loại nghiêm túc đó. Anh ấy là… mối tình đầu của tớ.”

Theo đúng nghĩa của từ “đầu tiên”.

Vu Sảng khẽ cười như hiểu ra điều gì đó, rồi chậm rãi lên tiếng: “Linh Linh, hình như ký ức về mối tình đầu của cậu hơi tệ thì phải. Hồi nãy tôi thấy rõ mà, ánh mắt người ta nhìn cậu cứ như người xa lạ vậy đó.”

“Không đâu.” Giọng Triệu Vụ Linh nghe như vọng qua lớp sương mờ, dường như cô đang hoài niệm. Giây sau, cô bỗng trở nên kiên định, mím môi, ngữ khí bình thản như đang nói lên một sự thật: “Anh ấy không quên được tớ.”

Không phải cô ảo tưởng.

Mà là hồi còn học cấp ba, Giang Dã đã từng yêu cô đến nhường nào…