Động tác của Triệu Vụ Linh khựng lại trong chớp mắt, cô vô thức nhìn về phía phát ra giọng nói. Người ấy đứng cách Lý Viễn Xuyên chỉ vài tấc, vóc dáng cao gầy, chỉ tiếc chiếc ô đen quá lớn vừa chắn mưa vừa che tầm nhìn.
Có lẽ cô nghe nhầm rồi, sao Giang Dã có thể không nhận ra cô.
Suy nghĩ trong đầu Triệu Vụ Linh rối như tơ vò, cô nhìn những giọt mưa bắn tung trên mặt đất. Vu Sảng nói gì đó với cô nhưng cô không chú ý. Đúng lúc ấy, chiếc ô nhấc lên từng chút một theo động tác của Lý Viễn Xuyên, cô thấy sống mũi cao thẳng, ánh mắt sâu thẳm sau mắt kính, cuối cùng là đôi môi mỏng.
Hôn nhau hàng ngàn lần, làm gì có chuyện nhận nhầm.
“Giang Dã?”
Giọng cô mang chút nghi ngờ, tua rua khuyên tai chạm vào làn da ở cổ. Cô chớp mắt, gọi tên anh lần nữa.
Dưới ánh đèn xe, những hạt mưa hiện rõ hình dáng, cái lạnh thấm dần vào da thịt. Cô ngẩng đầu, gương mặt cô vẫn vô cùng nổi bật trong ánh sáng lờ mờ, mái tóc đen nhánh, đôi môi đỏ rực, cô vô thức mím môi, móng tay bấu mạnh vào lòng bàn tay.
Cô không biết nên mở miệng thế nào, chỉ gọi tên anh xong rồi im lặng.
“Sao thế Linh Linh, cậu quen à?” Vu Sảng chưa theo kịp, ngẩn người hỏi.
Phản ứng của Giang Dã lại rất bình tĩnh. Sau khi nghe thấy câu gọi của cô, anh mới thong thả ngẩng đầu lên.
Cổ áo vest của anh chỉnh chu không một nếp gấp, kính gọng vàng tôn lên vẻ văn nhã, dưới ánh sáng mờ tối càng toát ra khí chất cao quý mà xa cách. Anh nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm.
Sự tĩnh lặng khó diễn tả bao trùm bầu không khí, Lý Viễn Xuyên đã chủ động lùi về sau từ sớm, xem như mình tàng hình.
Một lúc lâu sau, Giang Dã mới dời mắt, vẻ mặt không thay đổi, giọng điệu hờ hững như đang bàn chuyện thời tiết:
“Cô Triệu, chuyện bồi thường cứ liên hệ với trợ lý tôi là được.”
Liên hệ với trợ lý của anh, tức đã nói rõ không cần liên hệ trực tiếp với anh.
Trời mưa lạnh buốt, trong đêm tối ẩm ướt, giọng nói của Giang Dã cũng vương chút lạnh lẽo. Câu trả lời ngắn gọn xa cách như đang nói chuyện với đối tác khiến nụ cười trên gương mặt Triệu Vụ Linh cứng đờ. Sắc son trên môi cô bị mím sạch, hồi lâu sau cô mới cụp mi không nói gì.
Lúc ấy, Vu Sảng đang tranh thủ gửi tin nhắn thoại cho người ta, phát hiện bầu không khí hơi bất thường thì lập tức ngậm miệng.
Khoảng mười phút sau, người của công ty bảo hiểm mới hối hả đến. Xe Giang Dã không hỏng hóc gì nghiêm trọng, chỉ trầy xước nhẹ, còn chiếc Audi của Vu Sảng thì thiệt hại không nhẹ, cần kéo về gara 4S để xử lý.
Lý Viễn Xuyên đứng cách đó không xa, trao đổi với người của bảo hiểm. Không biết từ lúc nào mưa đã tạnh, gió đêm lùa qua mang theo hơi lạnh khiến Triệu Vụ Linh rùng mình, theo phản xạ quay đầu nhìn về phía Giang Dã.
Nếu là Giang Dã năm mười bảy tuổi, nhất định sẽ cởϊ áσ đồng phục cho Triệu Vụ Linh - cô bé chỉ cần bước ra khỏi cổng trường là đã có xe riêng tới đón, rồi một mình dầm mưa đạp xe về nhà.
Nhưng Giang Dã hiện tại không còn là “bạn học Giang” có cô kề bên nữa, anh mặt vest chỉnh tề, gọng kính viền vàng, tròng kính mỏng giấu đi ánh mắt lạnh nhạt. Anh nhìn cô bằng ánh mắt thờ ơ, rồi quay sang hỏi Lý Viễn Xuyên: “Xong chưa?”
“Xong rồi, giám đốc Giang.” Lý Viễn Xuyên đáp, sau đó quay sang nói: “Cô Triệu, cô Vu, hai người cần tôi…”
Chưa nói hết câu đã bị Vu Sảng cắt ngang. Cô ấy liếc nhìn Triệu Vụ Linh rồi giơ điện thoại trong tay lên lắc lắc: “Không cần, tôi đã gọi xe rồi.”
…