Chương 2

Vu Sảng còn chưa phản ứng kịp, cô ấy đạp phanh một cái khiến xe khựng lại, nhíu mày lầm bầm: “Làm ăn kiểu gì mà dây dưa mãi thế, không biết còn tưởng người ta định để cậu kế thừa cái phòng tranh đó luôn rồi.”

Triệu Vụ Linh nói thêm mấy câu nữa, sau đó dựa nghiêng vào cửa sổ như người bị rút sạch gân cốt, lười biếng nhắm mắt nghỉ ngơi.

Vu Sảng thì tức nghẹn một bụng, nhưng liếc sang thấy bộ dạng mệt mỏi của cô thì lại không nỡ làm phiền, chỉ đành im lặng tập trung lái xe.

Hoài Thành là thành phố ven biển, mùa hè thường có bão, mưa lớn cũng là chuyện thường. Trên đường gần như không còn bóng người, cần gạt nước quét đi từng đợt mưa trên kính xe, âm thanh ma sát đơn điệu lặp đi lặp lại.

May là tránh được khung giờ cao điểm, Vu Sảng lái xe qua một ngã rẽ hẹp, phía đối diện có một chiếc xe đen bật đèn pha cực sáng, trắng loá cả mắt, còn nháy liên tục như đang xác nhận gì đó.

Triệu Vụ Linh bị ánh sáng chói gắt làm nhíu mày, đưa tay che mắt, khẽ lầm bầm: “Thần kinh à.”

Vu Sảng cũng bực, bấm liên tục vài hồi còi để nhắc nhở.

Đèn pha cứ sáng rực chớp nháy, khiến tầm nhìn trước mắt bị che khuất.

Tiếng còi thứ tư của Vu Sảng còn chưa kịp vang lên thì xe đối diện đã lao thẳng tới nhanh như đạn bắn, hai đầu xe đâm vào nhau, tiếng va chạm vang lên như sấm dội. Bánh xe ma sát với mặt đường, rít lên chói tai.

Triệu Vụ Linh khẽ kêu một tiếng, chưa kịp phản ứng đã nhào người về phía trước theo quán tính. Cô vội chống tay lên bảng điều khiển nên may ra tránh được cú va vào trán.

Tính tình Vu Sảng nóng nảy, xe vừa va chạm đã chửi thẳng: “Mẹ kiếp, biết lái không đấy? Đã bật đèn pha loạn cả lên, giờ còn đâm vào người ta, mua bằng lái đúng không?”

Cô ấy xoay người, tay nắm lấy tay nắm cửa, miệng vẫn không ngừng lầm bầm mắng chửi cả ba đời nhà người ta.

Triệu Vụ Linh cũng nắm lấy tay cầm cửa chuẩn bị xuống xe, nhưng vừa nhích người thì đã bị Vu Sảng ngăn lại:

“Này, cậu say như vậy rồi thì đừng xuống. Ngồi yên trên xe nghỉ đi, tôi xuống xem sao.”

Vu Sảng vừa dứt lời liền mở cửa bước xuống, giày gót thấp giẫm lên mặt đường ướt sũng, dáng vẻ như một nữ chiến binh chuẩn bị lâm trận.

Mưa đã bắt đầu nhỏ lại. Vu Sảng cúi đầu, nhờ ánh đèn xe soi mà kiểm tra phần đầu xe, chỗ đó đã bị đâm móp, nhìn mà đau lòng. Cô ấy tặc lưỡi rồi dứt khoát dời mắt đi, càng nhìn càng bực.

Xe đối diện là một chiếc Bentley Mulsanne màu đen. Tài xế nhanh nhẹn bước xuống, bung dù. Người xuống từ hàng ghế sau… có lẽ là sếp của anh ta.

Cũng phô trương quá rồi đó.