Chương 1

Thành phố chìm vào giấc ngủ trong đêm, màn mưa dày đặc đan thành tấm rèm bao trùm không trung, ngay sau tia chớp là tiếng sấm ì ầm kéo đến.

Bên trong căn biệt thự mang phong cách châu Âu, trên tường treo tranh sơn dầu, góc phòng đặt đàn piano. Cửa sổ kính hoa văn phản chiếu bóng người lờ mờ. Tiếng giày cao gót của Triệu Vụ Linh gõ lên nền gạch vang lên rõ ràng giữa không gian yên tĩnh, cô lảo đảo bước từ cửa bên đại sảnh đi ra.

Xe của Vu Sảng dừng chờ sẵn bên ngoài, nhìn thấy bóng người ở cửa hông, cô ấy bắt đầu bấm còi. Đầu óc Triệu Vụ Linh lơ mơ choáng váng, cô xách váy lên, gót giày giẫm vào vũng nước bắn lên từng gợn sóng, loạng choạng vài bước mới lên được xe.

Cửa ghế phụ vừa mở, hơi lạnh và mưa ào vào cùng lúc. Vu Sảng rút khăn giấy đưa cho cô, nhìn Triệu Vụ Linh say khướt mà cau mày: “Uống bao nhiêu rồi, say ra cái dạng này.”

Sau khi ngồi vào trong xe, Triệu Vụ Linh mới thả lỏng người, nghiêng đầu tựa vào cửa kính. Mưa vẫn rơi lất phất không ngừng, mặt kính mờ hơi nước, nhiệt độ trong xe rất thấp, một vài sợi tóc rũ xuống bên môi cô, cô khẽ nói: “Không nhiều lắm.”

Chuyện hợp tác với phòng tranh đã đến bước cuối cùng, thương lượng trên bàn rượu là điều khó tránh. Cô không uống quá nhiều, nhưng do pha lẫn các loại nên thành ra càng khó chịu.

Vu Sảng cau mày, lo cô bị sặc, đưa tay nâng cằm Triệu Vụ Linh lên, nghiêng người lại gần kiểm tra cẩn thận.

Phải lại gần mới cảm nhận rõ vẻ đẹp của cô.

Người khác có đẹp đến đâu thì cũng hay có khuôn mẫu nhất định, còn Triệu Vụ Linh lại là kiểu đẹp rất kiêu kỳ, vừa vặn nằm giữa nét quyến rũ chín muồi và sự ngây thơ thanh thuần. Khi không cười thì lạnh lùng xa cách, nhưng chỉ cần mỉm cười lại mang theo thứ mê hoặc khó gọi tên. Trong thế giới hoa lệ rực rỡ này, cô là người dễ khiến người ta say lòng nhất.

Triệu Vụ Linh hơi ngà ngà, đầu óc lơ mơ, bị ép ngẩng đầu lên để Vu Sảng kiểm tra, trong cơn chếnh choáng bỗng mơ hồ nhớ lại… đã từng có người từng dịu dàng chăm sóc cô như vậy.

Vu Sảng chẳng biết trong lòng cô đang nghĩ gì, cài dây an toàn cho cô xong thì quay trở lại ghế lái.

Cô ấy khởi động xe rồi thuận miệng hỏi: “Ký hợp đồng đại lý rồi à?”

Triệu Vụ Linh nhíu mày, lẩm bẩm một câu chẳng ăn nhập. Vu Sảng vừa đánh tay lái vừa nhìn vào gương chiếu hậu: “Cậu nói gì?”

Triệu Vụ Linh ngồi thẳng lên, đưa tay tắt nhạc nhẹ trong xe, đáp: “Chưa ký.”

Vu Sảng ngạc nhiên: “Không phải thương lượng gần xong hết rồi à?”

Triệu Vụ Linh vuốt mấy lọn tóc rũ bên má ra sau tai, không muốn giải thích nhiều: “Bên phòng tranh muốn chờ giám đốc họ quay về để xác nhận lại lần nữa.”