Chương 49

"Vụ thảm sát cả nhà rồi phanh thây này, tính chất cực kỳ nghiêm trọng. Dù là đội trọng án hay đám thám tử tư trong khu vực, chắc chắn sẽ dốc toàn lực điều tra. Bọn họ vẫn chưa khoanh vùng được nghi phạm, hung thủ rõ ràng không phải hành động bột phát, hắn đã lau dọn hiện trường, thủ pháp lại rất thành thục."

Sầm Sanh hơi trầm ngâm, "Loại hung thủ này, khả năng chọn khu chung cư Ân Hà để gây án lần nữa, không..."

Anh còn chưa dứt lời, đã bị ông Lưu ngắt ngang, "Ông già không hiểu cậu nói nhảm cái gì, ký mỗi cái tên thôi mà cũng lề mà lề mề!"

Thái độ của ông lão đột ngột thay đổi, khiến Hà Tuấn Nghiệp giật bắn mình. Anh ta theo phản xạ định viết tên giả, nhưng Sầm Sanh đã kịp ấn vai anh ta lại, ngăn không cho anh ta hành động.

Khu chung cư vốn rất yên ắng, lúc nãy ba người họ không để ý, ở cửa tòa nhà số 4 đã có một ông lão ngồi sẵn. Tiêu Khiết Khiết nói quy tắc cho Hà Tuấn Nghiệp, cũng không hề nhỏ giọng.

Ông lão tóc bạc trắng, mắt tinh tai thính lạ thường. Ánh sáng lờ mờ thế này, ông ta liếc qua đã nhận ra Sầm Sanh và Hà Tuấn Nghiệp không phải dân quen ở tòa nhà số 4.

Thính giác của ông ta chắc cũng chẳng kém, rất có thể đã nghe lỏm được cuộc nói chuyện của ba người.

Nếu Sầm Sanh đoán không nhầm, Hà Tuấn Nghiệp không thể viết bất cứ thứ gì vào cuốn sổ đó. Dù có viết tên giả, cũng sẽ gặp chuyện!

————

Hai bên giằng co, thời gian cứ thế trôi qua từng giây.

Tiêu Khiết Khiết lo sợ sẽ đυ.ng phải con quái vật Chuyển Vận, căng thẳng đến mức trán lấm tấm mồ hôi, vẻ mặt ông Lưu cũng dần mất hết kiên nhẫn.

Giằng co được hơn ba phút, sắc mặt ông Lưu sa sầm xuống, "Tiểu Sầm, cậu với ông đây cũng là chỗ láng giềng, sớm tối gặp nhau, cậu cứ không chịu hợp tác với ông thế hả?"

Nghe ra giọng điệu uy hϊếp trong lời ông lão, Sầm Sanh cười gượng gạo, "Đâu phải cháu không hợp tác, cậu ấy là bạn cháu, cháu phải lo cho cậu ấy chu đáo. Để cậu ấy vui vẻ vào đây, bình an ra về chứ."

"Chỉ là đăng ký cái tên thôi mà, cậu đừng nghĩ nhiều."

"Ông à, ông đừng đùa. Mọi người đều là dân trong khu, quy tắc ở đây cháu còn lạ gì." Sầm Sanh lục túi xách, lôi ra một bao thuốc lá.

"Ông ơi, làm điếu cho thơm miệng. Cháu thấy ông cũng thích nhắm rượu, hôm nào cháu biếu ông chai rượu ngon."

Ông Lưu không nhận thuốc, vẻ mặt già nua tối sầm lại, lạnh lùng nhìn cậu.

Lần này Hà Tuấn Nghiệp dù có chậm hiểu đến mấy, cũng nhận ra không khí có gì đó sai sai.

Ánh mắt của ông lão khiến anh ta khó chịu khắp người. Hà Tuấn Nghiệp chỉ muốn ký đại một cái tên giả cho xong chuyện, để nhanh chóng thoát khỏi ông già kỳ quặc này.

Anh ta vừa mở nắp bút, Sầm Sanh liền lén véo anh ta một cái đau điếng.

Tiêu Khiết Khiết chưa từng thấy ông Lưu lộ ra vẻ mặt này bao giờ. Cứ như thể giây tiếp theo ông ta sẽ nổi cơn tam bành, xé xác Sầm Sanh - kẻ phá đám - ra thành trăm mảnh.

Sầm Sanh che chắn cho Hà Tuấn Nghiệp sau lưng.

Cậu sợ ông Lưu giận cá chém thớt Tiêu Khiết Khiết, bèn lắc đầu ra hiệu cho cô, bảo cô đừng nhúng tay vào, mọi chuyện cứ để cậu lo.

Tiêu Khiết Khiết bị cậu đẩy đi, ông Lưu cũng không ngăn cản cô vào trong.

Trong khoảnh khắc bước vào hành lang tối om, Tiêu Khiết Khiết ngoái đầu lại, ánh mắt nhìn Sầm Sanh vô cùng phức tạp.

Cùng lúc đó, trong đầu Sầm Sanh vang lên tiếng nhắc nhở của trợ lý nhỏ.

【Chúc mừng Sầm tiên sinh nhận được vật phẩm thưởng đặc biệt: Thẻ người tốt sơ cấp x1, Thẻ người tốt trung cấp x1】

【Điểm Thánh Phụ +1】

【Độ nhập vai Thánh Phụ hiện tại của bạn là: 23 điểm】

————

Cứ dây dưa thế này cũng không ổn, giằng co thêm lát nữa, con quái vật Chuyển Vận sẽ ra ngoài kiếm ăn mất.

Sầm Sanh nói chuyện vòng vo, kéo ông lão nói nhảm lâu như vậy. Tính toán thời gian, con quái vật vô hình vẫn luôn săn đuổi Hà Tuấn Nghiệp, hẳn là đã đuổi đến khu chung cư Ân Hà rồi, sao vẫn chưa ra tay.

Nhìn quanh quất vài lượt, Sầm Sanh nhận ra vấn đề.

Con quái vật vô hình dường như bị một quy tắc nào đó ràng buộc, không thể trực tiếp tấn công Hà Tuấn Nghiệp, mà phải tạo ra các tai nạn bất ngờ.

Ví dụ như khiến xe tải mất lái, làm đổ tủ đè người, đổ dầu ra sàn, vân vân.

Khu chung cư Ân Hà quá cũ nát, cư dân ở đây đều dùng quạt điện. Bên ngoài tường trống trơn, đến một cục nóng điều hòa cũng chẳng có.

Trước cửa tòa nhà số 4 đặc biệt trống trải, chẳng có bất cứ đồ vật nào có thể lợi dụng được.

Quái vật vô hình vẫn chưa ra tay, chắc là do chưa tìm được thời cơ thích hợp.

Vậy thì cậu sẽ tạo cơ hội cho nó!

Sầm Sanh làm như không thấy vẻ lạnh lẽo trong mắt ông Lưu, "Ông à, ông cứ nể tình lần này đi. Thuốc lá xịn đấy, ông nhận đi cho cháu vui."

Cậu vừa định đặt bao thuốc lên bàn, đột nhiên cười hề hề nói: "Hay là mai cháu mang đến biếu ông cái bàn mới nhé. Cái bàn gỗ này vừa nặng, lại cũ kỹ, ọp ẹp lắm rồi. Cháu mang đến cho ông cái bàn nhựa, ông bê vác cho nhẹ, dùng cũng yên tâm hơn."

"Rắc ——"

Ông Lưu còn chưa kịp phản ứng, cái bàn gỗ đột nhiên gãy một chân. Chai rượu và túi lạc trên bàn đổ nghiêng theo mặt bàn.

Chai rượu vỡ tan tành, mảnh kính bắn tung tóe. Sầm Sanh đã chuẩn bị từ trước, kéo Hà Tuấn Nghiệp né được những mảnh kính sắc nhọn đang lao về phía đầu gối.

Ông Lưu đột nhiên kêu thảm một tiếng, một mảnh kính cắm phập vào ngón chân cái của ông ta.

Sầm Sanh kéo Hà Tuấn Nghiệp, giả bộ quan tâm, "Ông có sao không ạ?"

Ông Lưu đang định mở miệng mắng, thì cái bàn gỗ gãy một chân đã đổ sập hoàn toàn. Những mảnh gỗ bắn ra, với một góc độ hết sức phi lý, lao thẳng về phía cổ của ba người.