Không biết nghĩ đến điều gì, sắc mặt cô gái đeo kính càng thêm trắng bệch, "Thám tử Sầm, tôi nhìn thấy dáng vẻ của nữ quỷ trong tủ rồi, cô ta là quỷ mang thai!"
Cô gái đeo kính run rẩy chỉ vào cửa phòng, "Cô ta đã là phụ nữ mang thai, trong bụng chắc chắn có em bé. Con của cô ta có phải cũng biến thành quỷ rồi không? Lát nữa, chúng ta có phải đối mặt với hai con quỷ, một lớn một nhỏ không!"
Trước tiên gặp phải Vương Văn Long và quái vật Chuyển Vận, sau đó gặp nữ quỷ nhập xác, bây giờ mở tủ lại có bất ngờ, "mua một tặng một" nhảy ra hai con quỷ.
Kí©h thí©ɧ tối nay quá lớn, trong mắt mấy người phụ nữ đều phủ một tầng hơi nước.
Đậu Lị tuyệt vọng nức nở một tiếng, "Nếu không phải tôi nảy sinh ý định hiến tế người sống để bảo toàn bản thân, thì cũng sẽ không bị nữ quỷ lừa đến chung cư Ân Hà, sẽ không bị nhốt ở đây! Bị quỷ đuổi chạy khắp nơi! Đây là báo ứng sao? Bây giờ tôi thề sau này sẽ làm việc thiện tích đức, còn kịp không?"
"Người mà các cô muốn hiến tế vẫn chưa chết, tôi chưa từng oán hận các cô, làm gì có báo ứng gì."
Sầm Sanh sờ trong túi quần, lấy ra mấy viên kẹo sữa, "Đừng sợ, có tôi ở đây. Cho cô, ngậm một viên để bình tĩnh lại."
Đậu Lị ngậm kẹo, cúi đầu không dám nhìn cậu.
————
Cửa phòng ngủ không ngừng rung động, chỉ trong hai ba phút ngắn ngủi, ổ khóa đã bị đập hỏng. Cô gái đeo kính đã bị dọa đến mức có phản ứng sinh lý, ngồi xổm trên mặt đất không ngừng nôn khan.
Sầm Sanh coi như đã nhìn ra.
Nữ quỷ có khả năng trực tiếp đập nát cửa phòng, nhưng cô ta lại cố tình không dùng hết sức. Luôn miệng thét gào cào cửa, giống như mèo vờn chuột, đùa giỡn con mồi đã tới đường cùng.
Áp lực tinh thần quá lớn, cứ tiếp tục như vậy, nữ quỷ còn chưa vào được, mấy người trong phòng sẽ sụp đổ trước.
Sầm Sanh kéo Quý Manh còn tương đối trấn tĩnh lại, ghé vào tai cô nhỏ giọng nói kế hoạch của mình.
"Không được! Tôi biết anh là người tốt, sẵn sàng hy sinh bản thân để bảo vệ người khác, nhưng cách này quá mạo hiểm, tôi tuyệt đối sẽ không trơ mắt nhìn anh chết!" Quý Manh phản ứng rất kịch liệt.
"Vết thương trên tay anh bây giờ vẫn còn chảy máu, mấy phút trước chúng tôi còn muốn hại anh, sao anh lại quên đau nhanh như vậy! Tôi có thể chạy có thể nhảy, cũng có thể làm mồi nhử. Anh và họ trốn đi, tôi sẽ đi dẫn cô ta đi!"
Ba người còn lại đã đoán được điều gì, chống cửa phòng im lặng không nói.
Họ không có dũng khí nói ra những lời đó giống như Quý Manh, nhưng cũng mang lòng cảm kích đối với vị thám tử đã cứu họ.
Nhìn ánh mắt kiên định của Quý Manh, ánh mắt Sầm Sanh dịu dàng xuống, "Tôi đã làm thám tử năm năm, gặp qua vô số tội phạm. Đã từng làm nằm vùng trong tập đoàn lừa đảo, cũng từng thâm nhập vào sâu trong núi, dưới sự bao vây của dân làng cứu người bị giam cầm ra."
"Tôi nói những điều này không phải để khoe khoang gì, chỉ là muốn các cô yên tâm. Tôi thề tôi sẽ sống sót trở về, thề rằng sáu người chúng ta, đều có thể kiên trì đến hừng đông, nhìn thấy ánh mặt trời tươi đẹp."
Sầm Sanh giơ ngón tay út lên, "Tôi rất thích ăn lẩu, ở thành phố phía Nam có một quán rất ngon, đến lúc đó tôi mời các cô cùng ăn."
Giọng điệu của cậu dịu dàng nhưng kiên định, khiến người ta không nhịn được muốn tin tưởng cậu. Quý Manh ngây ngẩn một lúc, nước mắt trào ra.
Cùng lúc đó, trong đầu Sầm Sanh, vang lên lời tường thuật quen thuộc.
【Độ nhập vai Thánh phụ +8】
【Độ nhập vai Thánh phụ hiện tại: 22】
【Trưởng thành, bình tĩnh, mạnh mẽ, đáng tin cậy, dịu dàng, trầm ổn, lương thiện và có trách nhiệm, bạn đã có đủ tố chất cơ bản của một Thánh phụ】
【Trong lúc mờ mịt vô vọng, đưa ra từng kế hoạch khả thi. Trong lúc tuyệt vọng, dẫn dắt họ tìm thấy hy vọng sống sót. Bạn giống như thần minh, đáng tin cậy, có thể dựa dẫm】
【Chúc mừng "Sầm Sanh" nhận được đạo cụ thưởng đặc biệt: Thẻ Người Tốt trung cấp x4, Thẻ Người Tốt cao cấp x1】
—-------
Tiếng kêu sợ hãi trong phòng ngủ ngày càng ít đi, cuối cùng ngay cả tiếng nói chuyện cũng biến mất.
Không nhận được phản hồi, việc trêu đùa con mồi trở nên vô vị.
Nữ quỷ trong tủ không giữ sức nữa, chưa đến nửa phút, đã cào nát cánh cửa gỗ.
Cô ta tiện tay hất tung đồ đạc chặn cửa phòng, trong phòng yên tĩnh, những con mồi đáng lẽ phải trốn sau cửa, đều đã trốn mất.
Cổ nữ quỷ phát ra tiếng răng rắc giòn tan, ngẩng đầu nhìn lên nóc tủ quần áo, bên trên không có ai.
Dưới gầm giường có không gian đủ lớn, có thể chứa được mấy người phụ nữ gầy gò.
Nữ quỷ đưa tay rạch bụng bầu đang nhô cao, lôi ra một đứa bé.
Cô ta ném quỷ thai nhi xuống đất, quỷ thai nhi lập tức gào khóc thảm thiết.
Dưới gầm giường quả nhiên có người trốn!
Quý Manh ôm tượng Nương Nương, cùng đồng bọn chen chúc dưới gầm giường. Tượng thần không khống chế được quỷ lớn, nhưng có thể dọa được quỷ thai nhi.
Quỷ thai nhi muốn ăn thịt người nhưng lại sợ tượng thần, đi vòng quanh mép giường.
Cánh cửa tủ quần áo đóng chặt bên cạnh đột nhiên mở ra, một bóng người từ trong xông ra, túm lấy đầu quỷ thai nhi, quay người chạy ra ngoài.
Có lẽ chưa bao giờ nghĩ rằng, con của quỷ cũng có người tranh giành. Nữ quỷ ngây ngốc đứng tại chỗ, mãi đến khi bóng người vượt qua chướng ngại vật xông ra khỏi phòng ngủ, cô ta mới phản ứng lại.
"Mày muốn chết! Chết đi!"
"Mày dám đùa tao! Tao phải gϊếŧ mày! Gϊếŧ mày!!!"
Quỷ thai nhi sẽ cắn người, suýt chút nữa cắn vào ngón tay Sầm Sanh. Dung Dã nổi giận, xách quỷ thai nhi tát bốp bốp vào mặt.
Sầm Sanh không nhìn thấy Dung Dã, nhưng có thể nhìn thấy quỷ thai nhi.
Đứa trẻ quỷ đầy tia máu, không ngừng lắc đầu trái phải, đầu suýt chút nữa bị Dung Dã vả rụng.