“Giờ lão gia đã tỉnh, giữ cũng không được bao lâu nữa đâu.” Ô thị nói, giọng mang theo ngụ ý sâu xa.
Lư ma ma đương nhiên hiểu được ẩn ý, sắc mặt lập tức nghiêm túc, gật đầu nhận lệnh.
Ô thị hơi dịu nét mặt, khẽ thở dài, hai hàng mày nhíu lại đầy vẻ bất đắc dĩ:
“Lão gia thời trẻ hồ đồ lầm lỡ thì thôi, giờ tuổi tác đã cao, bên cạnh còn vướng một kẻ hồ ly tinh mê hoặc tâm thần, nhỡ đâu bệnh chưa khỏi mà đã bị nó hút hết tinh khí, danh tiếng nhà họ Trần này biết giấu vào đâu?”
Lư ma ma vội vàng nịnh nọt:
“Phu nhân là người một lòng vì tông tộc, ai ai trong phủ đều nhìn thấy rõ. Lão gia nhất định cũng sẽ hiểu được tấm lòng của ngài.”
“Chỉ mong là vậy.”
Hai người đi vòng qua hậu hoa viên, vừa ra đến gần cửa nguyệt môn thì quản sự vội vã chạy tới hành lễ từ xa:
“Phu nhân, tam công tử đã trở về!”
Ánh mắt Ô thị khẽ động, vội hỏi:
“Tam Lang đã về rồi? Về đến đâu?”
“Vừa mới cập bến, còn đang trên đường. Là Thư Nghiên chạy về báo trước.”
“Vậy còn không mau sai người ra nghênh đón?”
Ô thị lập tức quay sang Lư ma ma, dặn dò kỹ lưỡng:
“Ngươi cũng nhanh chóng cho người đến Tiêu Hoàng Cư dọn dẹp một lượt. Tuyệt đối không được để sót một hạt bụi.”
Lư ma ma gật đầu lia lịa:
“Nô tỳ đi ngay.”
Gần tới chính ngọ, một cỗ xe ngựa rèm xanh từ từ tiến vào phố Nam. Nhìn thấy có xe đến, quản sự đang chờ sẵn ngoài cửa lập tức vội vàng nghênh đón.
Trần Yến Thanh cúi người bước xuống xe, dáng vẻ thư sinh nhã nhặn, thân khoác áo gấm chỉ bạc thêu mây chìm, vạt áo nhẹ bay theo gió. Dáng người thẳng tắp, cao ráo, khí chất đĩnh đạc, hoàn toàn không giống một thương nhân từng trải, trái lại mang vẻ phong nhã điềm đạm của một người đọc sách.
“Tam công tử đã về, phu nhân đã đợi rất lâu trong phòng khách.”
Trần Yến Thanh nhàn nhạt ngắt lời:
“Ta nghe nói phụ thân bị bệnh, phải đến thăm người trước.”
Quản sự lập tức cúi người, ánh mắt nhìn lướt qua gương mặt điềm tĩnh của Trần Yến Thanh rồi nhanh chóng dời đi, khom người đáp:
“Công tử nói phải.”
Trần Yến Thanh sải bước đi lên bậc thang, theo hạ nhân dẫn đường thẳng tới Hòe An Đường nơi Trần lão gia đang ở.
Vừa bước qua ngạch cửa, hương phấn nồng nặc đã phả vào mặt. Đây là thứ mùi từng khiến người ta si mê, nhưng giờ đã đến mức che lấp cả mùi thuốc sắc, khiến lông mày Trần Yến Thanh khẽ nhíu lại, ánh mắt thoáng hiện nét chán ghét.