“Lão gia vừa tỉnh, các ngươi liền kéo nhau đến đây làm rộn sao?”
Ô thị lạnh lùng liếc qua căn phòng ngập mùi son phấn, không khí lập tức yên ắng, chẳng ai dám mở miệng thêm lời nào.
“Ngươi đến vừa đúng lúc.”
Giọng nói khàn khàn của Trần lão gia truyền ra từ sau màn giường, do đang bệnh nên nghe càng thêm suy yếu.
“Lão gia.” Ô thị mỉm cười bước lên trước.
“Ta nghe nói Ngâm Nhu bị bệnh, tình hình thế nào rồi?”
Bước chân Ô thị khựng lại giữa chừng, nụ cười trên mặt hơi cứng nhưng vẫn giữ được vẻ đoan trang:
“Quả thật nàng ấy bị bệnh, đang dưỡng thương.”
“Sao mấy ngày rồi vẫn chưa khá lên?”
Ô thị lấy phong thái chủ mẫu ra trấn tĩnh, ra chiều lo lắng đáp:
“Ngâm Nhu thân thể vốn yếu sẵn, bệnh tình lại thất thường, chưa thể bình phục ngay.”
Nàng liếc mắt về phía đám cơ thϊếp trong phòng. Lập tức có người phụ họa:
“Phải đấy, hôm qua thϊếp còn đến thăm, muội ấy bệnh rất nặng.”
Không phải ai cũng dám đối đầu với Ô thị. Nhưng Tống Ngâm Nhu thì khác — thân phận chỉ là nô tỳ, đến tư cách làm di nương cũng không có. Ấy vậy mà vì trẻ tuổi xinh đẹp, lại được Trần lão gia sủng ái hết mực.
Ăn mặc, chi phí đều vượt xa những di nương danh chính ngôn thuận như bọn họ, lại còn được cấp riêng một sân viện, có tám tỳ nữ hầu hạ, cả phủ đều gọi nàng là “cô nương”.
Chuyện như vậy ai mà không đố kỵ, không giận trong lòng?
Nếu có thể mượn cơ hội này mà trừ khử nàng ta, bớt đi một kẻ tranh sủng, thì chẳng ai là không mừng thầm trong bụng.
Từ sau màn giường, Trần lão gia lại khẽ ho mấy tiếng. Ô thị vội nói:
“Lão gia vẫn nên tĩnh dưỡng cho tốt. Chuyện của Ngâm Nhu, thϊếp sẽ thay người lo liệu chu toàn.”
Trần lão gia khẽ đáp: “Vậy được rồi, các ngươi lui ra đi.”
Ra khỏi Hòe An Đường, sắc mặt đoan trang của Ô thị lập tức sa sầm, ánh mắt không vui nhìn về phía Lư ma ma:
“Không phải đã dặn ngươi không được để nàng ta gây phiền cho lão gia sao?”
Lư ma ma vội vàng phân trần:
“Nô tỳ nghĩ chỉ cần không cho nàng xử lý vết thương, không gọi lang trung đến khám, thì vài hôm nữa là tự nhiên không qua khỏi. Nào ngờ con tiện nhân đó lại dai dẳng đến vậy!”