Chương 4: Tiếng tang nhạc vang vọng

Ngọc Hà hoảng hốt nhào tới đỡ nàng nằm ngay ngắn lại, miệng lẩm bẩm không ngừng:

“Cô nương, người nhất định phải cố gắng sống sót. Chờ lão gia tỉnh lại, nhất định sẽ đòi lại công bằng cho người. Xin người nhất định phải gắng gượng...”

Tống Ngâm Nhu mơ hồ cảm thấy như đang nghe thấy mẫu thân trước lúc qua đời nắm chặt tay nàng dặn dò: “Nữ nhi ngoan, con nhất định phải sống, nhất định phải sống sót...”

Nàng muốn sống. Rất muốn sống. Cố mở mắt ra, nhưng quá nặng... Cơ thể quá nặng, nỗi đau cũng quá sâu.

Mơ hồ trong ý thức, nàng nghe thấy tiếng tang nhạc vang vọng...

...

Tống Ngâm Nhu cảm giác bản thân dần nhẹ bẫng như một làn khói, bay vυ"t lên giữa trời đêm. Nàng phiêu lãng trong không trung phủ đầy âm khí của Trần phủ, bên tai tiếng nhạc ai oán ngày càng rõ ràng. Nàng đi theo âm thanh ấy, dần đến đại sảnh nơi đang cử hành tang lễ.

Khắp nơi treo đầy cờ tang trắng đen, quan tài sơn đen mạ vàng đặt chính giữa. Trước linh đường, đông đảo người thân mặc đồ tang đang quỳ lạy. Trong đó... có cả chính nàng.

Tống Ngâm Nhu sửng sốt. Nàng đã chết sao? Vậy người trong quan tài là ai?

Khi dòng chữ trên bài vị trở nên rõ ràng, nàng lập tức chết lặng: Trần lão gia!

Nàng còn đang kinh hoàng, thì cảnh tượng trước mắt chuyển biến. Nàng thấy chính mình cùng các cơ thϊếp khác đang quỳ trước mặt đại phu nhân.

Đại phu nhân muốn bán hết tất cả các nàng đi.

Từng người một bị lôi đi trong gào khóc. Rất nhanh, đến lượt nàng.

Tống Ngâm Nhu nhìn thấy chính mình bị bán vào kỹ viện, muốn trốn cũng không thoát. Bị đánh đập, bị lăng nhục, cho đến khi chết đi trong tuyệt vọng không một ai đoái hoài.

Thi thể nàng bị ném tại bãi tha ma hoang vu, mục nát dần trong gió mưa lạnh lẽo, không người chôn cất, không ai thương tiếc. Chết đi, nàng cũng không đủ tư cách để oán hận.

Nàng nghĩ, kiếp này đến nhân gian một chuyến, chỉ để chứng minh thế gian này có thể bất công đến mức nào.

Ý thức dần mơ hồ, hồn phách như sắp tan biến...

Giữa mịt mù hư vô, nàng nhìn thấy một đoàn người xuất hiện ở bãi tha ma.

Nơi đây âm khí dày đặc, không một ai dám bén mảng. Những người này... là ai?

Nàng cố nhìn cho rõ. Chỉ thấy thân ảnh một người nam nhân cao lớn, trường bào tung bay trong gió, khí chất như ánh sáng xuyên qua bầu không khí ẩm mốc, không hợp chút nào với không gian âm u này.

Ngâm Nhu nhìn hắn một lát, rồi quay mặt đi… dù là ai thì cũng chẳng liên quan gì đến nàng.

“Công tử, không thể đâu!”

Tiếng kêu khẩn trương của tùy tùng khiến nàng quay đầu nhìn lại.