Giờ đây, nghĩ đến cha mẹ, nghĩ đến ca ca, nước mắt Ngâm Nhu không kìm được tràn ra. Nàng không hề câu dẫn lão gia, là vì nàng phản kháng nên mới khiến ông ta nổi giận phát bệnh...
Tất cả uất ức, bất lực, nàng chỉ có thể cắn răng chịu đựng. Nếu không chịu đựng, sẽ chỉ chuốc thêm nhiều hình phạt tàn khốc hơn. Hàng mi khẽ run, nàng cố ép nước mắt quay lại.
Lư ma ma thấy nàng vẫn ngoan ngoãn, liền gật đầu hài lòng, vừa đi vòng quanh nàng vừa ra vẻ thuyết giáo.
Ý thức của Ngâm Nhu dần chìm vào mơ hồ, khắp người đau nhức không thôi, thân thể cũng lạnh dần đi.
"Ai cho ngươi ngã xuống hả?" Lư ma ma thấy thân mình nàng mềm nhũn, liền nhíu mày quát lớn. Trong mắt càng hiện rõ sự khinh thường:
"Loại hồ ly tinh như ngươi ngày thường cũng chỉ biết làm trò quyến rũ. Tưởng như vậy là có thể leo lên làm di nương chắc? Phi!"
Dứt lời, bà ta lại vung roi giáng xuống. Ngâm Nhu cuối cùng không chịu nổi nữa, hoàn toàn mất đi tri giác.
Tây Ngọc quan là pháo đài biên cương của Đại Ngu triều, ra khỏi nơi này chính là nước Ô Lan. Hai nước giao thương nhộn nhịp, qua lại tấp nập.
Mà gia tộc họ Trần ở Tây Ngọc quan, tổ tiên từng là một trong ba công thần của Cao Tổ. Sau khi từ quan, ông dời gia tộc đến đây. Trải qua năm tháng, nhà họ Trần nắm giữ con đường giao thương trà mã, dần phát triển thành thương gia giàu có nổi danh, sở hữu vô số sản nghiệp và cửa hàng lớn nhỏ.
Hiện tại, đại lão gia Trần gia phụ trách việc kinh doanh, nhị lão gia làm quan trong triều. Lão thái thái bên chi lớn lại là muội muội của Tổng binh Tây Ngọc quan. Cả gia tộc dựa vào nhau, thế lực đan xen, khiến nhà họ Trần trở thành một danh môn thế gia có địa vị rất lớn trong vùng.
Phủ đệ nhà họ Trần trải dài hơn nửa đoạn phố phía nam, bên trong là hoa viên rợp bóng, hành lang quanh co uốn khúc, kiến trúc vừa tinh xảo vừa phức tạp, từng vách tường viên gạch đều thấm đẫm dấu tích của năm tháng. Khí tức cổ xưa tích tụ bao năm khiến người ngoài khó lòng dò nổi nông sâu.
Sáng sớm.
Lư ma ma đang hầu hạ đại phu nhân Ô thị thay xiêm y. Tuy bà ta đã qua tuổi xuân sắc, nhưng nhờ giữ gìn tốt, dung mạo của bà ta vẫn giữ được vẻ đoan trang quý phái. Trên người bà ta khoác áo gấm xanh lam thêu đá quý, càng tôn thêm thân phận tôn quý của chủ mẫu một phủ lớn.