Chương 1: Nàng xuất thân từ gia đình êm ấm

Giờ Tý, thời khắc tĩnh mịch nhất trong đêm.

Tống Ngâm Nhu vẫn đang quỳ gối trong Phật đường của nhà họ Trần. Bộ hạ sam mỏng manh trên người nàng đã sớm bị mồ hôi thấm ướt, dính chặt vào thân hình yếu mềm, càng làm nổi bật vòng eo nhỏ nhắn và khuôn ngực đầy đặn. Nhưng lúc này, thân thể ấy đã vô cùng suy yếu, chỉ khẽ lay cũng muốn đổ.

Ánh nến hắt lên gương mặt trắng bệch, hàng mi ướt đẫm nước mắt càng làm dung nhan mỏi mệt ấy thêm phần tiều tụy.

Bên cạnh nàng, trên chiếc ghế tròn, là một nữ nhân có ánh mắt lạnh lẽo và thần sắc nghiêm khắc. Bà ta chính là Lư ma ma – người hầu thân cận bên cạnh đại phu nhân, và cũng là kẻ đang giám sát nàng chịu phạt lần này.

Trong tay Lư ma ma cầm roi mây, ngọn roi vung nhẹ từng nhịp như thể một cái bóng ác quấn lấy Ngâm Nhu. Chỉ cần nàng dám lơi là nửa phần, roi ấy sẽ lập tức giáng xuống không nương tay.

Đầu gối nàng đã tê dại, toàn thân đau đến chết lặng, đầu óc mơ hồ, chỉ có thể cắn chặt môi để giữ mình tỉnh táo. Trên đôi môi mềm mại in hằn vết răng, thậm chí đã thấy lấm tấm vệt máu.

Dáng vẻ yếu ớt bất lực ấy, lọt vào mắt Lư ma ma lại chẳng khiến bà ta động lòng chút nào. Bà hừ lạnh, khinh miệt nói:

"Phu nhân nhân từ, chỉ phạt ngươi quỳ trong Phật đường. Nếu không phải vì nể tình, thì chỉ bằng chuyện ngươi quyến rũ lão gia khiến bệnh cũ tái phát, ta đã sớm đánh cho một trận, rồi dìm nước chết quách cho rồi!"

Ánh nến rọi vào bóng lưng của Lư ma ma, in xuống nền gạch bóng dáng dữ tợn như thể muốn xé xác Tống Ngâm Nhu ra làm trăm mảnh.

"Ta không có..." Ngâm Nhu khẽ lên tiếng biện bạch. Chưa dứt lời, roi mây đã quất mạnh vào cánh tay nàng.

Tiếng vải rách vang lên, quần áo rách toạc, trên làn da trắng ngần lập tức xuất hiện một vệt đỏ rướm máu. Đau đến mức nước mắt nàng trào ra nơi khóe mắt.

Nàng không dám phát ra tiếng kêu, chỉ run rẩy cắn chặt đôi môi tím tái.

Mồ hôi lạnh rịn đầy trán, đầu óc cũng ngày càng choáng váng.

Vô thức, nàng khẽ mấp máy môi, thì thầm không thành tiếng: “Phụ thân... mẫu thân... ca ca...”

Nàng vốn xuất thân từ một gia đình tiểu quan, tuy không giàu sang nhưng gia đình êm ấm. Thế nhưng cuộc đời khó lường, phụ thân nàng bất ngờ bị liên lụy vào một vụ án tham ô ngân khố. Phụ thân nàng xưa nay luôn thanh liêm cẩn trọng, sao có gan làm chuyện đó? Rõ ràng là bị ép gánh tội thay người khác.

Cuối cùng phụ thân và ca ca bị xử tử, mẫu thân cũng vì uất ức mà qua đời. Bản thân nàng vốn bị định tội lưu đày làm nô, nhưng vì dung mạo nổi bật lọt vào mắt Trần lão gia, quan phủ mới thuận nước đẩy thuyền, đem nàng dâng tặng cho ông ta.