Chương 9

Mọi thứ dường như giống hệt quá khứ. Sơ Doanh từng bước tiến về phía anh.

Cô hít sâu nhiều lần, ngồi xuống đối diện Giang Cẩn Sơ, khó khăn mở lời chào, mỉm cười: “Xin chào, tôi là Sơ Doanh.”

Những ngón tay trở nên trắng bệch, để lộ rõ tâm trạng căng thẳng của cô.

Giang Cẩn Sơ đứng dậy đáp lễ, hơi cúi người, ánh mắt ngang tầm với cô: “Xin chào, tôi là Giang Cẩn Sơ.”

Sau màn chào hỏi, cả hai không hẹn mà cùng bật cười. Rõ ràng hôm qua mới gặp lại, vậy mà hôm nay đã ngồi đối diện.

Nỗi căng thẳng trong lòng Sơ Doanh vơi bớt phần nào, cô bật thốt: “Thật trùng hợp, lại đúng là anh.”

Giang Cẩn Sơ đáp: “Không khéo gì đâu, anh biết chắc là em.”

Sơ Doanh ngẩn ra. Gặp anh, cô như biến thành một mảnh sắt vụn bị hút chặt.

Anh biết trước là cô nên mới đến sao?

Nếu là người khác, chắc hẳn anh đã không nhận lời đến đây?

Nhưng cô không dám hỏi.

Không khí giữa hai người bạn học cũ vốn không thân lại gặp mặt để coi mắt có phần ngượng ngập. Giang Cẩn Sơ là người chủ động phá vỡ sự trầm mặc, giọng nói dịu dàng: “Em muốn uống gì?”

“Nước ấm là được.”

Sơ Doanh không dám lơ là bất kỳ cử động nào, sống lưng thẳng tắp, ánh mắt cố định vào bó hoa oải hương tím đặt trên bàn.

Từ khóe mắt, cô nhìn thấy Giang Cẩn Sơ đang dùng điện thoại gọi món. Những ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, khẽ chạm nhẹ lên màn hình.

Hàng mày anh luôn cau chặt, như thể đang đối diện với một bài toán khó.

Chẳng bao lâu, nhân viên phục vụ mang đến một ly nước ấm, một ly sữa nóng và một phần bánh ngàn lớp trà xanh đặt trước mặt Sơ Doanh.

Giang Cẩn Sơ giải thích: “Anh không biết em thích gì, nhân viên ở đây nói loại bánh này không quá ngọt.”

Cử chỉ chu đáo, tỉ mỉ, để tâm đến từng chi tiết nhỏ.

Chỉ là một ly sữa nóng thôi, nhưng lại giống như đang chăm sóc cho một đứa trẻ.

Nhiều năm trôi qua, vị trí của Giang Cẩn Sơ trong lòng Sơ Doanh không hề giảm đi, mà ngược lại càng thêm nặng.

“Cảm ơn.” Sơ Doanh dùng muỗng xúc một miếng bánh nhỏ, vừa chạm môi, lớp bơ dày đã tan ra nơi đầu lưỡi.

Hai người lại rơi vào khoảng lặng lúng túng. Không khí gượng gạo ấy bất ngờ bị phá vỡ khi điện thoại của Giang Cẩn Sơ vang lên. Anh tắt đi, nhưng chuông lại reo lần nữa.

Sơ Doanh dịu dàng ra hiệu: “Anh nghe đi.”

Đầu dây bên kia không biết nói gì, Giang Cẩn Sơ đáp: “Đang đi xem mắt.”

Xem mắt?

Trì Tinh Vũ ở đầu dây bên kia sững sờ. Cậu ta gắng nuốt xuống sự tò mò, chỉ nói ngắn gọn: mấy năm trước cùng nhau xử một vụ án, đương sự giờ hỏi có thể giảm mức tiền phạt được không.

Giang Cẩn Sơ cau mày, giọng trầm hẳn: “Đó là trái pháp luật. Cậu có cần tôi đọc nguyên điều khoản về trách nhiệm pháp lý cho cậu nghe không?”

Sắc mặt anh nghiêm nghị, ánh mắt lạnh lẽo như băng, mang theo sự cứng rắn không thể lay chuyển

Sau đó, anh cúp máy. Sơ Doanh cúi đầu, không dám nhìn anh.

Đối diện với nguyên tắc công việc, anh tuyệt đối không dung túng.

Đây là lần đầu tiên cô tận mắt chứng kiến, nên khó tránh khỏi có chút sợ hãi.

Giang Cẩn Sơ dường như không để tâm, lấy ra một túi hồ sơ màu nâu, đẩy sang phía cô. Giọng anh dịu lại: “Lần đầu đi xem mắt, anh không rõ quy trình thế nào, nên chuẩn bị chút tài liệu cơ bản.”

“Em cũng lần đầu xem mắt, không chuẩn bị gì cả. Có vấn đề gì, anh có thể trực tiếp hỏi em.” Sơ Doanh lịch sự đáp, không vội chạm vào tập hồ sơ.

“Em có thể mở ra xem.”

Sơ Doanh nghe lời mở túi hồ sơ. Bên trong là mấy tờ giấy A4, ngoài thông tin cơ bản như chiều cao, cân nặng, tình trạng sức khỏe, giới thiệu về gia đình, còn có cả kết quả kiểm tra tâm lý và giấy chứng nhận không có tiền án.

Anh nghiêm túc hơn hẳn những gì cô tưởng, thậm chí quá mức nghiêm túc.

Như chợt nhớ ra điều gì, Giang Cẩn Sơ bổ sung: “Ba mẹ anh đã ly hôn. Nguyên nhân là do ba anh nɠɵạı ŧìиɧ. Mẹ anh hiện đang nghỉ dưỡng trên đảo để điều trị sức khỏe.”

Sơ Doanh chưa từng thấy ai coi mắt như thế này. Trong phim, người ta thường khoe khoang, cao 1m65 thì nói thành 1m70, chưa có việc làm thì bảo đang thi công chức.

Còn anh lại thẳng thắn đến vậy, cô không kìm được hỏi: “Anh không muốn tô vẽ một chút sao?”

Giang Cẩn Sơ điềm đạm: “Anh thấy thành thật mới là tốt nhất. Anh không xem mắt cho có lệ, càng không phải vì chiều theo ý người nhà.”

Chỉ vài câu thôi, nhưng những lời ấy đã vượt quá suy nghĩ của Sơ Doanh. Tận tai nghe được anh nói “không xem mắt cho có lệ”, trái tim cô như bị chấn động mạnh.

Cô chậm rãi sắp xếp lời nói: “Ba em mất vào năm em tốt nghiệp tiểu học. Sau đó, mẹ em kết hôn với chú, trong nhà còn có một người anh trai.”

Chuyện của chị dâu phải giữ kín, ngoài người thân thiết, những người khác đều không biết.

Về việc ba mất, năm đó trong kỳ nghỉ hè Sơ Doanh từng kể với Giang Cẩn Sơ, có lẽ anh đã quên.

Dù sao thì cũng đã mười mấy năm trôi qua.

Nhưng Giang Cẩn Sơ lại dùng giọng điệu dịu dàng đáp: “Anh nhớ.”

Anh nhớ chuyện trước kia, nhớ rõ từng câu cô đã nói.

Một chút ngọt mềm hòa tan cùng vị bơ trên đầu lưỡi, lúc không hay biết, Sơ Doanh đã ăn xong miếng bánh kem trà xanh.

Thái độ của Giang Cẩn Sơ trước sau vẫn nhàn nhạt, so với hôm qua bớt đi vài phần áp lực và nghiêm trọng, chỉ vậy mà thôi.

Anh nói mình nghiêm túc, nhưng chỉ giới hạn trong việc trao đổi những thông tin cơ bản, chưa từng nhắc đến bất kỳ vấn đề then chốt nào.

Chắc chắn đây không phải là giả vờ, cô chỉ là đối tượng xem mắt đầu tiên anh gặp, rồi sẽ còn có người thứ hai, thứ ba đang chờ phía sau.

Nhưng chỉ cần được ngồi đối diện anh như vậy, với Sơ Doanh mà nói, đã là một niềm an ủi rất lớn.

Sơ Doanh quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cuối cùng bầu trời âm u cũng bắt đầu rơi tuyết.

Những bông tuyết nhẹ nhàng rơi trên ô kính, ào ào phủ xuống.

Ánh đèn chùm pha lê cổ điển trên trần tỏa xuống thứ ánh sáng vàng ấm áp.

Trong quán cà phê vang lên một bài hát khác, cao trào ngân lên:

Xác nhận rung động sau này,

Tên anh sao bỗng dưng trở nên dễ đọc đến vậy.

Trong ánh nhìn nghiêng, vẽ lên từng đường nét của anh.

Thích là khi đôi tay trống rỗng,

Là khóe mắt đỏ hoe,

Là tim rộn ràng,

Là cơn sóng trào dâng.

Là lúc hiểu, lúc không,

Là ngọn gió thổi cỏ lay,

Tất cả đều khiến lòng tôi nặng trĩu.

Nếu có thể dừng lại khoảnh khắc này thì tốt biết bao.

...

Khi Sơ Doanh còn đang nghĩ nên nói lời tạm biệt thế nào, thì giữa tiếng nhạc, một câu nói chen vào bên tai cô.

Môi mỏng của Giang Cẩn Sơ khẽ mở: “Chúng ta nhanh chóng kết hôn, được không?”