Trời đã hoàn toàn tối đen, tiếng bước chân của hai người bị tiếng gió biển rít gào át đi, thỉnh thoảng gió có lặng đi đôi chút nhưng cũng chỉ nghe thấy tiếng hít thở nặng nề của nhau.
“Không đi nữa!”
Dung Khi cạn kiệt sức lực, đứng im một lúc lâu mới hổn hển nói: ‘‘Ở đây chẳng có gì cả, đến một tảng đá để tựa lưng cũng không có!”
Y giật giật vai, tỏ vẻ ghét bỏ muốn hất gánh nặng trên vai xuống.
Cố Vân Hành bị thương rất nặng nhưng vẫn còn tỉnh táo, nói: “Nhìn phía trước.”
Dung Khi nhìn theo thì chỉ thấy một mảng tối đen. Y nheo mắt lại hỏi: “Cái gì vậy?”
Cố Vân Hành có phần ngạc nhiên liếc Dung Khi một cái sau đó đáp: “Là thân thuyền.”
Mắt Dung Khi sáng lên: “Thuyền? Có thuyền chẳng phải là có thể rời khỏi chỗ quỷ quái này rồi sao?”
Cố Vân Hành không lạc quan như Dung Khi bởi vì nếu hắn không nhìn nhầm thì đó chỉ là một phần của xác con thuyền đã vỡ nát mà thôi. Dù vậy thì phát hiện này cũng khiến Dung Khi lấy lại được động lực tiến về phía trước, rõ ràng bước chân y đã nhanh hơn rất nhiều.
Cuối cùng hai người cũng đến được chỗ thân thuyền nhưng cảnh tượng trước mắt lại khiến hai người hoàn toàn thất vọng. Đó đúng là chiếc thuyền của Dung Khi nhưng mũi thuyền lẫn đuôi thuyền đều không còn, chỉ còn lại thân thuyền mà thân thuyền cũng chẳng còn nguyên vẹn, ván gỗ nứt toác, đầy những lỗ thủng lớn nhỏ, hoàn toàn không thể ra khơi nữa.
Dung Khi lục lọi trong thân thuyền vỡ nát sau đó vô cùng thất vọng, cũng không còn sức để nói gì thêm, chỉ ngồi phịch xuống tựa lưng vào xác thuyền. Cố Vân Hành cũng chẳng khá hơn là bao, chân hắn bị thương nặng không thể chịu thêm giày vò, tuy đã điểm huyệt cầm máu nhưng gân cốt tổn thương đâu dễ gì hồi phục ngay lập tức được.
“Trước tiên vào trong tránh gió đã.”
Lúc Cố Vân Hành lên tiếng thì mới phát hiện cổ họng khô rát. Tình cảnh hiện tại thực sự vô cùng tồi tệ, hắn không chỉ bị trọng thương mà người đồng hành duy nhất còn là một kẻ gian tà, bất cứ lúc nào cũng có thể trở mặt.
Dung Khi thì im lặng hồi lâu. Cả hai không phải là loại người cam chịu chờ chết nên dù đã thoát được một kiếp nạn thì con đường sau này vẫn phải bước tiếp.
Bên trong khoang thuyền rất lộn xộn, nước biển đã cuốn sạch mọi vật có kích thước nhỏ, chỉ còn lại vài cái bàn ghế nhưng cũng đều cụt chân gãy tay. Theo lý mà nói thì thuyền trôi dạt giữa biển lâu như vậy bên trong phải rất ẩm ướt nhưng có lẽ vì gió trên đảo quá mạnh nên đã khô gần tám phần.
Dung Khi bước tới bên cái tủ nghiêng ngã, cửa tủ đã bung ra, bên trong trống không. Y lục tìm thêm một lượt nhưng trong nửa con thuyền này chỉ còn lại đống ván gỗ mục nát.
“Dùng mặt bàn chặn lỗ thủng phía đông đi, ít ra gió sẽ nhẹ bớt.” Cố Vân Hành nói.
Lỗ thủng phía đông chính là lối bọn họ đi vào nhưng khoang thuyền tứ phía đều bị thủng, chặn một lỗ cũng chỉ như muối bỏ biển. Dung Khi không thèm động đậy hồi lâu, một lúc sau mới miễn cưỡng kéo bàn ghế lại chắn lỗ thủng sau đó tựa lưng vào thân thuyền nhắm mắt nghỉ ngơi, hoàn toàn không quan tâm đến thương tích của người đồng hành.
Người của Ma Cung xưa nay vốn đã không có lòng tốt nên Cố Vân Hành cũng không mong đợi gì, chỉ tự mình xử lý vết thương.
Trong không khí là mùi tanh mặn của nước biển, bên tai là tiếng gió rít, hai người chen chúc trong không gian chật hẹp hồi lâu cho đến khi đêm xuống sâu hơn, cái lạnh thấu xương khiến Dung Khi giật mình tỉnh giấc. Đã lâu lắm rồi y chưa từng bị lạnh đến mức tỉnh dậy nhưng lúc này tay chân lạnh buốt đang cảnh báo y về tình hình hiện tại. Trước đó y đã mơ hồ cảm thấy đêm ở đảo hoang không dễ chịu nhưng không ngờ lại khắc nghiệt đến thế. Giang Nam cũng có gió nhưng luôn dịu nhẹ, kể cả sấm sét mùa hè cũng chưa từng có cơn gió nào hung bạo như vậy.
Dung Khi liếc nhìn Cố Vân Hành, môn chủ Thiên Cực Môn bên cạnh mình, một kẻ địch khó lường và khó đối phó. Nếu không đến mức bất đắc dĩ thì Dung Khi thực sự không muốn dây dưa với hắn nhưng lúc này...hay ít nhất là đêm nay y không thể sinh sự nữa.
Dung Khi âm thầm thở dài. Lúc chiều y đã tìm kiếm quanh bãi biển một vòng nhưng không thấy bóng người nào, có thể chắc chắn rằng phần lớn thuộc hạ Ma Cung của y đã chôn thân dưới đáy biển. Trên đảo hoang không một bóng người, y lại không biết bơi, cũng không biết đóng thuyền, chỉ một mình thì làm sao rời khỏi chốn quỷ quái này? Huống hồ bên cạnh còn có một kẻ địch, thực sự là tiến thoái lưỡng nan, không thấy được con đường phía trước.
“Dung Hữu Sứ cũng không ngủ được sao?”
Không biết từ khi nào Cố Vân Hành đã mở mắt, đôi mắt rất tỉnh táo, không hề có vẻ buồn ngủ.
Hỏi thừa.
Dung Khi không có tâm trạng trò chuyện lúc nửa đêm, chỉ ngồi xếp bằng bắt đầu vận nội công. Thời tiết lạnh thế này, nếu không có nội lực bảo hộ e là sẽ bị chết cóng.
Thấy Dung Khi không đáp lời, Cố Vân Hành cũng không giận, tiếp tục nói: “Tuy vận công có thể chống lạnh nhưng cũng không thể vận công cả đêm được.”
Dung Khi lạnh giọng: “Vậy Cố môn chủ có cách nào khác sao?”
Cố Vân Hành trầm ngâm giây lát, lắc đầu: “E là chỉ có cách đó.”
Dung Khi châm chọc: “Cố môn chủ lặn lội từ Giang Nam ra tận Đông Hải, đã từng nghĩ sẽ rơi vào tình cảnh thế này chưa?”
Cố Vân Hành: “Tình cảnh thế này?”
Đều là kẻ lưu lạc thiên nhai, chẳng ai khá hơn ai. Cả hai cùng gặp đại nạn vậy mà Dung Khi lại chẳng có chút tự giác nào, nhất định cứ phải nói những lời làm người khác khó chịu.
Dung Khi nói: “Chỉ tiếc cho bằng hữu của Cố môn chủ, e rằng ngay cả ‘tình cảnh thế này’ cũng không có được.”
Một người bắt Phương Liễm mà tiến vào Đông Hải, một người vì cứu Phương Liễm mà đuổi theo tới tận đây nhưng giờ hai người vẫn sống còn Phương Liễm thì đã biệt tăm.
Người mất tích giữa biển cả mênh mông, có mấy ai có thể quay lại từ cõi chết?
Quả nhiên giọng Cố Vân Hành lập tức trầm xuống: “Chọc giận ta thì Dung Hữu Sứ được lợi gì?”
Dung Khi: “Không có.”
Y dừng lại một chút rồi nở nụ cười đầy ác ý: ‘‘Nhưng bản tọa thích thế.”
Cố Vân Hành nhúc nhích cánh tay phải còn lành: “Chúng ta động thủ chỉ phí sức vô ích nhưng nếu Dung Hữu Sứ cứ giữ thái độ này thì Cố mỗ cũng sẵn lòng làm chuyện hao công tốn sức này.”
Nụ cười trên mặt Dung Khi cứng lại. Dù không muốn thừa nhận nhưng quả thực y không phải là đối thủ của Cố Vân Hành. Không biết hắn là loại quái vật gì, bị thương nặng đến vậy mà vẫn có thể áp chế được y. Phải biết rằng trước khi gặp Cố Vân Hành, Dung Khi luôn tự nhận võ công của mình thuộc hàng trác tuyệt, trong cùng thế hệ gần như không có địch thủ.