Dung Khi không nói một lời, vừa kéo vừa cõng Cố Vân Hành khó khăn tiến về phía trước. Vừa vào rừng thì nhiệt độ xung quanh đã giảm đi mấy phần, quần áo dính ướt trên người khiến hơi lạnh thấm vào da thịt. Dung Khi rùng mình một cái sau đó ngẩng đầu nhìn thì thấy bầu trời xám xịt một màu, cũng không biết bây giờ là mấy giờ nhưng với nhiệt độ như thế này chắc chắn ban đêm sẽ không dễ chịu.
"Mau nhìn kìa."
Tới khi Cố Vân Hành lên tiếng thì Dung Khi mới hoàn hồn, y nhìn về phía trước thì thấy có một bóng đen lướt qua giữa lùm cây.
Dung Khi hỏi: “Cái gì vậy?”
Cố Vân Hành đáp: “Hình như là một con trĩ rừng.”
Dung Khi nghi hoặc: “Hình như?”
Cố Vân Hành nói: “Kích thước lớn hơn bình thường, màu sắc cũng sẫm hơn.”
Nếu có dã thú trong rừng, như vậy có lẽ bọn họ sẽ không đến nổi chết đói.
Sau khi đi thêm vài bước, cuối cùng Dung Khi cũng nghe thấy tiếng nước chảy. Sau khi xuyên qua rừng cây thì hai người thấy một con suối. Dung Khi lập tức thả Cố Vân Hành xuống tiếp đó khom người dùng cái tay còn lành lặn múc nước suối lên, cúi đầu nếm thử.
“Là nước ngọt!”
Sau khi nói xong câu này thì Dung Khi không thèm để ý đến Cố Vân Hành nữa, y uống liên tục cho đến khi cổ họng khô khốc hoàn toàn dịu lại mới hài lòng thở ra một hơi, có nước có thức ăn là có thể sống tiếp được rồi.
“Dung Hữu Sứ uống xong chưa?”
Lúc này Giọng Cố Vân Hành mới lên tiếng. Dung Khi quay đầu lại thì thấy đối phương đang tựa vào một tảng đá lớn, nửa cười nửa không nhìn y: ‘‘Nếu đã uống đủ rồi làm phiền lấy giúp Cố mỗ một ngụm.”
Dung Khi không thèm để ý, cúi người rửa mặt sau đó dùng tay trái giữ lấy cổ tay phải, có vẻ như định tự nắn lại khớp xương. Cố Vân Hành bất lực, chỉ có thể kéo lê thân thể bị thương tới uống nước.
Sau khi uống nước hai người ngồi bên dòng suối, nhìn bóng đêm dần buông xuống nơi chân trời, không ai nói lời nào, chỉ còn tiếng gió càng lúc càng lớn.
Ban đầu Dung Khi chỉ cho rằng đó là gió biển thổi mạnh nhưng về sau y mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn. Gió thổi qua khiến trời đất càng thêm tiêu điều. Y phục trên người bọn họ cũng đã khô nhưng cái lạnh lại từng chút từng chút thấm vào tận xương.
Dung Khi dùng tay khép chặt vạt áo, vừa nãy y đã thử rất lâu nhưng vẫn không thể tự nắn lại khớp xương vì vậy tay phải vẫn đang bị thương.
Sắc mặt Cố Vân Hành tái nhợt nhưng đôi mắt lại sáng rõ: “Nổi gió rồi.”
Dung Khi cau mày: “Vừa rồi ta đã xem qua, chỗ quỷ quái này không có một cái hang nào tránh gió cả.”
Điều đó có nghĩa là rất có thể đêm nay hai người phải chịu rét trong gió lạnh. Cũng may cả hai đều là người luyện võ, vận khí điều tức sẽ không đến mức bị chết cóng nhưng phải trải qua cả đêm như vậy cũng chẳng dễ chịu gì.
Cố Vân Hành nói: “Trong rừng nhiệt độ thấp hơn hơn nữa có thể còn có dã thú, nếu phải qua đêm thì bên ngoài rừng vẫn an toàn hơn.”
Dung Khi nói: “Ít ra nơi này có cây cối che chắn.”
Nhưng sau khi liếc nhìn những cành cây trơ trụi xung quanh bọn họ thì y cảm thấy lời mình chẳng đáng tin chút nào, chỉ mấy cành lá khô héo đó e là chẳng che chắn được gì.
“Nếu thật sự có dã thú mò tới thì hay quá.”
Dung Khi chịu đựng cơn đói, có chút lo lắng nói. Không biết y đã trôi dạt trên biển bao lâu, sau khi lên bờ lại cõng Cố Vân Hành đi cả nửa ngày nên giờ đã đói bụng đến mức sôi lên. Nếu có con thú nào chủ động dâng đến cửa thì y vô cùng hoan nghênh.
Cố Vân Hành nói: “Nếu ta đoán không nhầm thì trên thuyền của Dung Hữu Sứ có mang theo không ít lương khô và quần áo, chỉ không biết là có bao nhiêu thứ trôi dạt được đến hòn đảo này?”
Dung Khi hiểu được ý hắn: “Biển rộng sóng lớn, đồ đạc chắc đã trôi dạt tứ tán cả rồi.”
Dù nói vậy nhưng y vẫn đứng dậy, định quay lại bờ biển tìm kiếm vận may. Những lời của Cố Vân Hành đã nhắc nhở y. Biết đâu vẫn còn người khác cũng dạt tới nơi này, nếu may mắn tìm được một hai thuộc hạ…
Dung Khi cúi đầu, che giấu hết thảy tính toán trong lòng. Y vừa quan sát địa thế hoang đảo, cỏ cây héo úa, chim thú thưa thớt, khí hậu ẩm lạnh, nhìn thế nào cũng không thích hợp để sinh sống. Nếu trên đảo thật sự chỉ còn hắn và Cố Vân Hành sống sót thì e là phải kết minh với nhau, cùng tìm cách rời đảo nhưng nếu có một người thứ ba…
Cho dù là Minh chủ võ lâm Phương Liễm thì cũng đáng tin hơn Cố Vân Hành.
Dung Khi liếc nhìn Cố Vân Hành, trong mắt hiện lên vẻ lạnh lẽo, nếu y phát hiện còn một người sống nữa thì y nhất định phải nghĩ cách xử tai họa này.
“Cuối cùng Dung Hữu Sứ cũng nghĩ thông rồi?”
Cố Vân Hành dựa nửa người vào vai Dung Khi, giọng nói có chút hổn hển. Lúc nãy khi uống nước hắn đã không khống chế Dung Khi nữa nhưng đối phương vẫn không ra tay, ngược lại còn chủ động đỡ hắn, hẳn là y đã có cái nhìn khác về tình cảnh hiện tại của cả hai.
Dung Khi chẳng buồn liếc Cố Vân Hành một cái, chỉ mặt lạnh tiếp tục bước về phía trước.
Cố Vân Hành nói: “Chậm một chút.”
Dung Khi cau mày: “Ngươi đừng có được voi đòi tiên.”
Cố Vân Hành đáp: “Chân bị thương không đi nổi, Cố mỗ cũng bất lực.”
Dung Khi liếc nhìn cái chân bị thương của Cố Vân Hành. Cố Vân Hành bị thương ở chân phải nhưng do máu chảy quá nhiều nên cả hai ống quần đều bị máu nhuộm đỏ, thoạt nhìn vô cùng đáng sợ nhưng đối với người Ma Cung đã sớm chẳng còn lòng trắc ẩn thì vết thương ở trên người kẻ khác chẳng liên quan gì đến y vì vậy Dung Khi không hề có ý định giảm tốc độ.
“Trời sắp tối, tới bờ biển có phát hiện gì hay không còn chưa rõ. Đến lúc đó còn phải tìm chỗ tránh gió, lấy đâu ra thời gian mà chậm chạp?”
Dung Khi bỗng nhớ đến điều gì đó, sắc mặt trở nên khó coi: “Tuy ta đánh không lại ngươi nhưng cũng sẽ không để ngươi sai khiến, cùng lắm cá chết lưới rách.”
Trong đầu Cố Vân Hành không khỏi hiện lên hình ảnh hai lần Dung Khi suýt chết trước đó. Dù là lúc rơi xuống biển hay khi quyết đấu trên bờ thì tên ma đầu này có lẽ là kẻ khát sống hơn bất kỳ ai nhưng hắn không vạch trần, chỉ điều chỉnh tư thế để toàn bộ trọng lượng cơ thể dồn lên vai đối phương.
Dung Khi giận dữ: “Ngươi!”
Cố Vân Hành: “Đa tạ Dung Hữu Sứ đã giúp đỡ.”
Dung Khi nghiến răng, cực kì giận nhưng cuối cùng vẫn nhẫn nhịn.
Bờ biển quanh co khúc khuỷu, Dung Khi định men theo bờ biển mà đi nhưng do trên người đang đeo theo một gánh nặng, về vóc dáng thì Cố Vân Hành còn cao hơn y một chút nên đi lại rất bất tiện.
“Hay là ngươi cứ ở đây đi, ta đi trước xem sao.” Dung Khi không giấu nổi vẻ chán ghét, kiên nhẫn đã sớm cạn sạch.
Mặt mày Cố Vân Hành tái nhợt, mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán, nghe vậy nói: “Cố mỗ dù là gánh nặng nhưng cũng không đến mức khiến Dung Hữu Sứ đại nhân không bước nổi.”
Tức là không đồng ý.
Ánh mắt Dung Khi như tẩm độc, lạnh băng nhìn Cố Vân Hành. Y không nói gì thêm, cúi đầu tiếp tục tiến về phía trước.