Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Chính Đạo Cũng Thích Ma Giáo Sao?!

Chương 38

« Chương TrướcChương Tiếp »
Dung Khi: “Bổn tọa chỉ mệt thôi.’

Lẽ nào y muốn ngủ một giấc cũng phải xem sắc mặt của Cố đại môn chủ sao?!

Cố Vân Hành: “Ngươi không đánh lại ta.”

Dung Khi im lặng.

Cố Vân Hành: “Dậy thay đồ ướt đi rồi cùng ta ra nhóm lửa.”

Dung Khi: “…Không.”

Cố Vân Hành nắm lấy cổ tay y, giọng nói có vài phần cứng rắn: “Ra ngoài.”

Dung Khi không nhúc nhích. Cố Vân Hành cúi đầu, hai người đối mặt trong chốc lát. Một lúc sau Dung Khi cúi đầu bị kéo ra khỏi nhà, cả người thoạt nhìn vô cùng ủ rũ, chỉ có đôi mắt là nhìn trừng trừng Cố Vân Hành giống như muốn phun lửa.

Cố Vân Hành thật sự không thể hiểu nổi, chỉ nửa mới ngày ngắn ngủi tại sao ma đầu này lại chật vật thế này, thoạt nhìn thì hung hãn vô cùng nhưng kì thực miệng cọp gan thỏ, chọc một cái là thủng.

“Ta biết ngươi đang nghĩ gì.”

Dung Khi thở dài: ‘Dù sao bổn tọa cũng đánh không lại ngươi, có chật vật cũng chẳng sợ ngươi cười nhạo.”

Cố Vân Hành: “…Cố mỗ không thích đánh nhau.”

Dung Khi trừng mắt.

Cố Vân Hành: “Hữu sứ đại nhân, nơi đây hoang vu, chẳng có mấy bộ y phục để thay. Đến khi quần áo rách nát thì chẳng còn đồ để mặc nữa.”

Dung Khi sững người, nhìn Cố Vân Hành đưa tay vén góc tay áo, chỉ vào một lỗ nhỏ không mấy bắt mắt.

“Xem này, rách một lỗ rồi.”

Dung Khi nhìn theo ngón tay hắn, quả nhiên thấy trên tay áo có một lỗ nhỏ. Y hất tay Cố Vân Hành ra, túm lấy chỗ rách đó, sắc mặt dần trở nên nghiêm trọng.

Cố Vân Hành cười nhạt: “Không nói tới đánh nhau, chỉ cần kéo qua kéo lại vài lần, e là y phục cũng không còn mặc được nữa.”

Dung Khi: “…”

Y có chút bệnh sạch sẽ nhưng không đến mức quá đáng, chỉ có điều câu nhắc nhở của Cố Vân Hành đã khiến trong lòng y dâng lên cảm giác nguy cơ.

Nếu y phục hỏng thì sao?

Chẳng lẽ thật sự phải như dã nhân trong núi, quấn da thú qua ngày?

Nghĩ tới đây, chân mày Dung Khi càng lúc càng nhíu chặt.

Cố Vân Hành an ủi: “Nhưng cũng không cần quá lo lắng, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng.”

“Lại là cái câu tự lừa dối mình này.”

Dung Khi cẩn thận vuốt lại nếp áo, không quên mỉa mai: “Ngươi nói thuyền, lấy đâu ra thuyền?”

Ánh mắt Cố Vân Hành lóe lên vẻ hiểu rõ, chẳng trách tâm trạng y u ám thế kia, hóa ra lại đang lo chuyện rời đảo.

“Cố Vân Hành, ngày mai cùng ta đi săn.”

Lo Cố Vân Hành sinh nghi, Dung Khi bổ sung thêm: “Hòn đảo chết tiệt này thật sự quá nhàm chán, ta phải tìm chút tiêu khiển thôi.”

Cố Vân Hành không phản đối. Dạo gần đây gần như ngày nào Dung Khi cũng theo hắn rong ruổi trong rừng. Hắn từng nghi ngờ tên ma đầu này đang có âm mưu gì đó nhưng qua mấy ngày quan sát hắn phát hiện Dung Khi chỉ đi theo, thỉnh thoảng lại rủ hắn luận võ vài chiêu, nhìn rất giống kiểu quá nhàm chán nên tìm người gϊếŧ thời gian.

Sáng hôm sau, Cố Vân Hành gọi Dung Khi dậy hỏi có đi không. Dĩ nhiên là Dung Khi không thể để Cố Vân Hành hành động một mình nên đành phải gắng gượng tỉnh dậy đi theo.

Hai người đi song song trong rừng. Rừng thì rộng nhưng cây cối thưa thớt, cành lá trơ trụi. Trên đảo phần lớn là chim chóc, thỉnh thoảng có dã thú nhảy ra nhưng đều không phải loài hung dữ. Không rõ chúng làm sao sống được nơi hoang đảo thế này hơn nữa còn sinh sôi bao năm không ai hay.

Hôm nay vận khí của bọn hắn không tốt. Có lẽ do thời gian qua săn bắt quá nhiều khiến thú hoang cảnh giác nên bây giờ hai người chỉ hơi lại gần thì bọn chúng đã lẩn mất tăm mất tích nên một hồi lâu mà vẫn chưa bắt được gì.

Dung Khi tới trước một hốc cây kín đáo, nhíu mày nói: “Nửa tháng trước ở đây có một ổ thỏ con, ta còn định chờ lớn rồi quay lại bắt. Sao giờ chẳng thấy đâu nữa?”

Cố Vân Hành: “…Có lẽ là chuyển ổ rồi.”

Dung Khi không cam lòng, lục soát lại một lượt nhưng vẫn không tìm được gì.

“Xui xẻo thật, hôm nay không thấy lấy một con chim.”

Y ngẩng đầu nhìn trời rồi quay đầu nhìn Cố Vân Hành nói: “Đến một con chim cũng không có.”

Cố Vân Hành đang chăm chú nhìn gốc cây, vẻ mặt rất tập trung. Dung Khi cũng bước lại gần nhìn theo ánh mắt hắn thì thấy ở rễ cây có một vệt màu nâu.

Y ngồi xổm xuống, nhìn kỹ rồi nói: “Máu?”

Đúng là máu. Một mảng không lớn cũng chẳng nhỏ lẫn trong đất bùn và rễ cây nên không dễ nhận ra.

Chẳng lẽ là do thú rừng tranh mồi đánh nhau gây ra?

Nhưng xung quanh không có dấu vết vật lộn nào thậm chí còn không có lấy một cọng lông thỏ huống hồ y không cho rằng vài con thỏ có thể gây ra cảnh máu me như vậy. Nếu là dã thú săn mồi thì không tận mắt thấy cũng chỉ là đoán mà thôi.

Trong đầu Dung Khi xoay chuyển vài ý nghĩ rồi hỏi: “Cố Vân Hành, ngươi còn nhớ tiếng thú gầm đêm đó không?”

Ánh mắt Cố Vân Hành tối lại, gật đầu.

Hôm đó khi bọn họ di chuyển trong đêm rõ ràng đã nghe thấy tiếng gầm trong gió nhưng ban ngày đã tìm khắp nơi mà vẫn không thấy bóng dáng dã thú. Khi hai người dần dần quên đi chuyện này thì vết máu này lại nhắc bọn hắn rằng trong rừng không chỉ có thú nhỏ ngoan hiền, có lẽ còn có một loài dã thú ăn thịt chưa biết tên. Điều kỳ lạ nhất là hai người đã ở hòn đảo này mấy tháng vậy mà chưa từng chạm trán với con thú nào như vậy.

“Dù có hay không thì con dã thú này cũng rất giỏi ẩn nấp.”

Dung Khi cảm thán.

Cố Vân Hành nhìn trời, thấy còn sớm nên nói: “Đi tiếp chút nữa xem sao.”

Qua chuyện này, hai người bắt đầu đặc biệt chú ý đến cảnh vật xung quanh. Trong rừng yên tĩnh đến rợn người, chỉ còn lại tiếng gió và bước chân của bọn hắn. Còn chưa đi bao xa thì bọn hắn lại phát hiện vài vết đất sẫm màu. Những vệt sẫm màu này kéo dài về hướng Tây, rải rác khắp nơi. Cây cối ven đường cũng có dấu vết bị đè gãy giống như có dã thú to lớn kéo xác con mồi đi qua. Phát hiện này khiến cả hai đều nghiêm mặt.

Dung Khi bỗng nhíu mày: “Có gì đó không ổn.”

Cố Vân Hành dừng bước: “Nhìn cỏ dại bị đè này đi, khá rộng chứng tỏ con vật đè lên nó chắc chắn không nhỏ.”

“Chúng ta nên lục soát kỹ khu vực này.”

Trong lòng Dung Khi mơ hồ dâng lên cảm giác bất an. Dù y không tin có dã thú nào làm khó được mình nhưng việc có một sinh vật nguy hiểm ẩn mình bấy lâu dưới mắt bọn hắn vẫn khiến y cảm thấy không thoải mái chút nào.
« Chương TrướcChương Tiếp »