Chương 37

Cố Vân Hành nói: “Kiếm pháp của ngươi tinh diệu nhưng lại thích đi nước hiểm, thế kiếm tuy mạnh nhưng cũng dễ để lộ sơ hở trước đối phương.”

Dung Khi lạnh nhạt đáp: “Vậy thì sao? Dù bọn hắn có nhìn ra điểm yếu thì cũng chẳng làm gì được ta.”

Dưới thế kiếm cực mạnh, kẻ địch căn bản không thể tiếp cận thì cái gọi là điểm yếu tất nhiên cũng không tồn tại, không phải ai cũng là quái vật như Cố Vân Hành.

“Giờ ta lại thấy có chút tin rồi.”

Dung Khi đột ngột lên tiếng.

Cố Vân Hành: “Tin gì?”

Dung Khi: “Chuyện Phương Nguyên Khánh không đánh lại Cố Thủy Lưu.”

Một người có thể dạy ra yêu nghiệt như Cố Vân Hành chắc chắn không phải người tầm thường.

Cố Vân Hành mỉm cười: “Thân pháp của Hữu sứ nhẹ nhàng như yến, chiêu kiếm biến hóa khó lường, không biết là tu luyện kiếm pháp nào?”

“Không biết.”

Thấy Cố Vân Hành không tin, Dung Khi thản nhiên nói: “Sư phụ dạy gì thì ta luyện cái đó. Kiếm pháp chẳng qua chỉ vài chiêu đơn giản, luyện nhanh hơn người khác nên bọn hắn không đánh lại ta.”

Nói rồi y thuận tay chém xuống một kiếm, lại xoay kiếm đâm chéo sang một bên.

“Như thế này, chỉ cần nhanh hơn một chút là sẽ khác biệt.”

Y lặp lại động tác vừa rồi, chém xuống rồi xoay kiếm đâm chéo, cũng giống lúc nãy nhưng giờ lại nhanh như tia chớp.

Dung Khi đắc ý nhìn Cố Vân Hành, nói: “Sẽ có một ngày khi kiếm của ta nhanh đến mức ngươi không theo kịp, lúc đó ta sẽ đánh bại được ngươi.”

Thấy y hào hứng như vậy, khoé môi Cố Vân Hành cũng không khỏi cong lên: “Vậy ta mỏi mắt mong chờ.”

Kể từ hôm đó, Dung Khi như tìm được thú tiêu khiển, thường xuyên tìm Cố Vân Hành tỷ thí. Trước đây y hiếm khi gặp đối thủ mạnh như vậy mà nếu gặp rồi thì cũng chỉ có một kết cục ngươi chết ta sống. Kiểu giao đấu tới điểm là dừng như thế này, Dung Khi chưa từng làm bao giờ. Vài ngày qua, y đã lĩnh ngộ được không ít, ngay cả kiếm pháp cũng tiến bộ rõ rệt, thậm chí còn tự giễu nghĩ nếu cứ tiếp tục như vậy, khi rời đảo quay lại giang hồ có lẽ y sẽ đủ tư cách bước vào hàng ngũ cao thủ nhưng tâm trạng tốt đẹp của Dung Khi chẳng kéo dài được bao lâu.

Một sáng thức dậy, Dung Khi phát hiện bên cạnh trống không. Cố Vân Hành đã rời giường từ lúc nào, không rõ tung tích. Trước đây Cố Vân Hành từng vài lần đề nghị đi vào sâu hơn để khám phá hòn đảo này nhưng lần nào cũng bị y lấy cớ từ chối, mục đích là để hắn không phát hiện ra chuyện có hai đảo Đông – Tây quá sớm nhưng giờ Cố Vân Hành lại nhân lúc y ngủ say, một mình ra ngoài. Điều này khiến Dung Khi cảm thấy rất bất an. Trong lòng y có một dự cảm lạ lùng rằng Tây đảo sẽ mang tới biến cố nhưng lúc này có đuổi theo cũng không kịp nữa rồi.

Dung Khi rời khỏi căn nhà, men theo dòng suối đi rất lâu. Con suối này rất dài, uốn lượn về phía Tây, dòng chảy càng lúc càng mạnh. Cuối cùng y dừng chân bên một hồ nước rộng. Mặt hồ trong suốt như gương, không rõ độ sâu. Y ném một viên đá xuống thử dò đáy hồ. Viên đá bắn lên vài giọt nước tạo thành gợn sóng lăn tăn, xem ra không sâu lắm.

Dung Khi do dự thật lâu, tay phải đặt lên đai lưng giống như đang hạ quyết tâm. Một lúc sau y cởϊ áσ ngoài, duỗi chân chạm nhẹ vào mặt hồ. Nước hồ lạnh buốt ngấm thẳng từ lòng bàn chân sau đó lan ra toàn thân khiến y giật mình rút chân lại, chửi thầm sao lạnh vậy chứ. Một lúc sau y từ từ ngồi xuống bờ, lại duỗi một chân khác xuống cố gắng thích nghi rồi từ từ trượt người xuống…

“Ào!”

Dung Khi chật vật bám vào bờ hồ, vừa dùng cả tay lẫn chân bò lên sau đó ngồi phịch xuống đất bùn, thẫn thờ nhìn mặt hồ trước mặt.

Không được… y không thể học bơi.

“Khi ngươi không thể học thì nó sẽ mãi mãi là điểm yếu của ngươi.”

Cung chủ Ly Hỏa Cung – Tào Ngọc Xuyên sau khi cứu y từ dưới nước lên đã cố gắng dạy y bơi. Xưa nay Cung chủ Ly Hỏa Cung chưa bao giờ là người mềm mỏng nhân từ. Phương pháp của ông ta giống hệt bọn lưu manh, ông ta ném Dung Khi xuống sông chỉ khác ở chỗ sẽ kéo y lên trước khi y chết đuối. Ngay cả kiểu dạy đáng sợ như thế cũng không thể khiến y học được cách bơi. Điểm yếu của con người thường hình thành từ lúc chưa kịp trưởng thành cho nên dù sau này y võ công cao cường, tu vi vượt trội thì vẫn mãi không thể vượt qua nỗi sợ thời thơ ấu.

Toàn thân Dung Khi ướt sũng, mái tóc không ngừng nhỏ nước. Y ngồi đó nhìn chằm chằm mặt hồ cho đến khi mặt nước bị khuấy động từ từ lặng lại mới chậm rãi hoàn hồn. Y không thể học bơi, cũng không thể đến được Tây đảo, càng không thể vượt biển rời đảo.

“Về rồi à?”

Cố Vân Hành đã quay lại chỗ vách đá, đang nhàn nhã tắm nắng. Bên chân hắn là hai con thỏ sống đang nhảy nhót. Sau khi thấy sắc mặt Dung Khi, trong mắt hắn loé lên vẻ khác thường: “Sao sắc mặt kém như thế?”

Dung Khi liếc nhìn Cố Vân Hành, vẻ mặt bình thản, hẳn là hắn vẫn chưa phát hiện ra chuyện có hai hòn đảo, yếu ớt đáp: “Lo cho bản thân trước đi, Cố môn chủ.”

Cố Vân Hành: “…”

Dung Khi cúi đầu chui vào trong nhà. Cố Vân Hành chờ một lúc nhưng bên trong không thấy động tĩnh gì.

Lúc này tâm trạng của Dung Khi như rớt xuống đáy cốc. Một kỹ năng mà hài tử năm tuổi cũng học được thế mà y lại không làm được. Để mình rơi vào thế bị động như vậy thật sự khiến y cảm thấy mình quá vô dụng. Y nằm trong sơn động, trong đầu hiện ra vô số ý nghĩ sau đó lại lần lượt bác bỏ.

Cố Vân Hành bước vào nhưng Dung Khi không muốn nói chuyện: “Ta muốn ngủ bù.”

Cố Vân Hành đi đến gần, đưa tay chạm trán y: “Tối qua vẫn còn ổn, sao giờ lại thế này?”

Thấy quần áo y ướt sũng, hắn nhíu mày nói: “Trên đảo lạnh lẽo, không nên tắm nhiều.”

Dung Khi mở nửa con mắt: “Bình thường Cố môn chủ dựa vào mấy câu hỏi han ân cần như thế nên được mọi người hoan ngênh sao?”

Cố Vân Hành cười: “Thế này cũng tính là hỏi han ân cần sao?”

Dung Khi: “…”

Y quay người, úp mặt vào vách đá, rõ ràng là tư thế cự người ngàn dặm.

Cố Vân Hành đưa tay kéo y trở lại khiến Dung Khi bực dọc, tức tối hét lên: “Cố Vân Hành, đừng có chạm vào ta!”

Cố Vân Hành đưa ngón tay đặt lên môi y: “Suỵt, lần trước Hữu sứ sốt nặng, ta tốn không ít công chăm sóc, giờ Cố mỗ thật sự không muốn lặp lại lần nữa đâu.”