Dung Khi nói: “Thật đáng tiếc, ta còn tưởng ngươi hứng thú với hắn, còn định bụng biết sẽ không giấu đây.”
Cố Vân Hành nhướng mày: “Vì sao?”
Dung Khi đáp: “Để tiện cho ngươi gϊếŧ hắn.”
Cố Vân Hành: “…”
Dung Khi lại nói: “Bằng hữu của minh chủ võ lâm một kiếm gϊếŧ chết Tả sứ Ma Cung, đây là chuyện hợp tình hợp lý cỡ nào.”
Nói xong Dung Khi tỉ mỉ quan sát sắc mặt Cố Vân Hành sau đó giống như phát hiện được điều gì thú vị, trong đáy mắt hiện lên vẻ giảo hoạt: “Không thể nào… Chẳng lẽ Thiên Cực Môn là nơi cách biệt thế gian đến thế sao? Ngươi lại không biết ta và hắn bất hòa à?”
Cố Vân Hành: “Thật sự không biết.”
Dung Khi cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Y bắt đầu tin lời Cố Vân Hành nói Thiên Cực Môn không màng tranh chấp giang hồ là thật.
Dung Khi vung tay áo: “Thôi, không nhắc đến hắn nữa, nhắc tới chỉ thêm xui xẻo.”
Y đứng dậy, đạp lên bàn cờ vẽ dưới đất: “Từ nhỏ đến lớn ta ghét đánh cờ nhất cho nên Cố môn chủ cứ tự tiện.”
Dung Khi liếc nhìn gương mặt không cảm xúc của Cố Vân Hành, tâm trạng đột nhiên khoan khoái hẳn lên. Mối hận bị từ chối luận võ coi như được đáp trả, cuối cùng y cũng khiến Cố Vân Hành nếm mùi lúng túng một phen.
Cố Vân Hành không hề giận, chỉ yên lặng vẽ lại bàn cờ, tự chơi cờ với chính mình.
Vài ngày sau vết thương ở chân của Cố Vân Hành đã hoàn toàn bình phục, hắn bắt đầu thường xuyên ra ngoài dạo chơi còn Dung Khi thì trái ngược hẳn mọi ngày, bám theo hắn suốt mấy hôm không rời nửa bước. Chuyện này khiến Cố Vân Hành sinh nghi nhưng Dung Khi chỉ cười nhạt: “Cớ gì bổn tọa phải ở mãi trong nhà? Chẳng lẽ để chuyên tâm thêu thùa?”
Dường như vị Hữu sứ của Ma Cung này vẫn còn oán hận chuyện phải may tấm chăn lông thỏ lần trước. Cố Vân Hành thức thời không nói thêm. Dù không rõ tên ma đầu này đang tính toán điều gì nhưng hai người đã sống chung với nhau, sớm muộn gì y cũng sẽ lộ sơ hở.
Trong lúc nói chuyện hai người lại đi ngang qua chỗ Dung Khi từng nói là thích hợp để luận võ, mấy hôm nay mỗi ngày bọn hắn đều đi ngang qua chỗ này. Dung Khi không hề để tâm, bước về phía trước ngược lại Cố Vân Hành có chút chần chừ, bước chân chậm hẳn.
Mấy lần như vậy, cuối cùng Dung Khi cũng phát hiện nên hỏi: “Rốt cuộc ngươi định nói gì?”
Cố Vân Hành đưa tay sờ mũi, cuối cùng vẫn không nói ra.
Dung Khi không rảnh đi đoán tâm tư người khác, hiện tại trong đầu y chỉ có một chuyện, chính là chuyện y chưa hề kể cho Cố Vân Hành biết phía sau hòn đảo này còn có một hòn đảo khác. Hai hòn đảo cách nhau chỉ mười dặm. Dựa vào hướng mặt trời mọc thì hiện tại bọn hắn đang ở Đông đảo, hòn đảo kia là Tây đảo.
Dung Khi từng lo lắng Cố Vân Hành sẽ bỏ rơi y, một mình trốn sang Tây đảo sau đó đóng thuyền trốn đi nhưng sau nhiều ngày quan sát có vẻ như Cố Vân Hành không biết đóng thuyền. Dù vậy y vẫn lo nếu Phương Liễm và những người khác không chết thì có thể đã trôi dạt sang đảo đối diện, nếu Cố Vân Hành hội ngộ được với bọn hắn thì tình hình sẽ rất bất lợi với y cho nên y phải nghĩ cách, đi trước một bước để dò xét Tây đảo nhưng y không biết bơi. Trước đây khi Cố Vân Hành còn bận dưỡng thương, không lang thang khắp đảo thì không sao nhưng dạo gần đây sau khi hồi phục, hắn bắt đầu có hứng thú với nơi này. Dung Khi sợ Cố Vân Hành lang thang một mình sẽ phát hiện ra điều gì đó bèn im lặng theo sát không rời thế nhưng rõ ràng là không thể kéo dài tình trạng này mãi.
Trong lúc Dung Khi đang mải suy nghĩ thì đột nhiên có người chạm vào tay y.
“Dung Hữu sứ, đang nghĩ gì mà xuất thần thế?”
Dung Khi liếc Cố Vân Hành, lộ ra biểu cảm “chỉ là lười để ý đến ngươi” sau đó bước thẳng về phía trước, chỉ để lại một bóng lưng kiêu ngạo bất kham.
Cố Vân Hành hiểu rõ tính khí của y nên gọi y lại: “Dung Khi.”
Dung Khi quay đầu nhìn Cố Vân Hành đầy nghi hoặc, không dưng lại gọi tên thật của y làm gì?
Trong tay Cố Vân Hành cầm một cành cây, thấy Dung Khi quay lại nhìn thì cổ tay khẽ xoay, tư thế giống như đang đưa kiếm: “Tại hạ bất tài, muốn thỉnh giáo Hữu sứ một phen?”
Cố Vân Hành vừa dứt lời, cành cây trong tay liền mang theo nội lực tức khắc bay vυ"t về phía Dung Khi. Y khẽ nghiêng người, dùng hai ngón tay kẹp lấy cành tay, cố ý chế giễu: “Sao? Không dưỡng chân nữa?”
Cố Vân Hành cười khổ: “Tối qua lúc kiểm tra vết thương chẳng phải ngươi cũng ở bên cạnh sao?”
Dung Khi nói: “Bổn tọa vừa trời tối là chẳng thấy gì hết.”
Cố Vân Hành đành giải thích: “Tuy lành hơi chậm nhưng may không còn trở ngại gì.”
Dung Khi nhướn mày: “Khó khăn lắm mới lành hẳn, đừng có đánh một trận rồi lại khiến vết thương cũ tái phát.”
Cố Vân Hành thở dài: “Nếu Hữu sứ không muốn tỷ thí vậy coi như ta chưa nói gì.”
Dung Khi hừ lạnh một tiếng: “Ai nói ta không muốn?”
Y cúi đầu nhìn cành cây trong tay: “Nói trước, chỉ luận chiêu thức không so nội lực.”
Dù Dung Khi không muốn thừa nhận nhưng võ công của Cố Vân Hành đúng là biếи ŧɦái. Y không muốn trận tỷ thí này thành màn đơn phương bị ăn hành.
“Được.”
Cố Vân Hành rất dễ nói chuyện sau đó cúi người nhặt cho mình một cành cây khác.
Dung Khi dùng tư thế cầm kiếm nắm cành cây trong tay, tinh thần lập tức phấn chấn. Ở trên hoang đảo đã lâu, ngày ngày chỉ săn thú ngủ nghỉ khiến y gần như quên mất cảm giác đối chiêu với người khác.
Ánh mắt Cố Vân Hành nhìn chằm cằm Dung Khi, trong mắt cũng thoáng hiện lên tia sáng. Hắn chậm rãi nói: “Xin chỉ giáo.”
Cố Vân Hành vừa dứt lời thì Dung Khi đã ra tay. Thân hình y nhanh như gió, lập tức lao tới xuất chiêu, cả người tựa như hóa thân thành kiếm sắc lao vυ"t đi, chỉ trong chớp mắt đã áp sát Cố Vân Hành. Cố Vân Hành đứng yên tại chỗ, nhẹ nhàng xoay cổ tay vẽ ra một kiếm hoa, mũi kiếm khẽ chạm, vừa vặn đón lấy chiêu thức của Dung Khi.
Lúc hai kiếm chạm nhau, Dung Khi cảm thấy như có một lực kéo lấy cành cây trong tay khiến y không thể khống chế được bị dẫn dắt theo động tác của đối phương. Trong khoảnh khắc đó, y liền xoay người lùi lại, trở tay đâm tới từ phía sau lưng.
Chiêu kiếm xuất hiện đột ngột như chẻ tre!
Cố Vân Hành nghiêng người tránh né, vung kiếm nhẹ nhàng phản đòn. Rất nhanh, kiếm chiêu của cả hai biến đổi liên tục với tốc độ chóng mặt. Qua lại vài trăm chiêu, cuối cùng Dung Khi lên tiếng: “Không đánh nữa!”
Cố Vân Hành cũng thu tay về: “Đúng là có chút mệt rồi.”
Hai người nhìn nhau, đều cảm nhận được cảm giác sảng khoái đã lâu không có.
Dung Khi đánh rất đã tay nhưng cũng có phần bực bội bởi y một lần nữa nhận ra mình không thắng nổi Cố Vân Hành.