Chương 12



Dung Khi: “Nói chuyện!”

Cố Vân Hành: “Trời tối đen, gió lại lớn, đợi sáng rồi nói tiếp cũng không muộn.”

Dung Khi tập trung lắng nghe tếng bước chân chậm rãi vang lên bên tai, sau khi phát hiện ra tiếng bước chân càng lúc càng xa thì lập tức hỏi: “Ngươi định đi đâu?”

Cố Vân Hành: “Ở đây đến chỗ tránh gió cũng không có, đương nhiên là quay về khoang thuyền rồi.”

Tiếng bước chân vang lên một lúc rồi dừng lại tiếp đó là giọng Cố Vân Hành lại vang lên: “Nếu Dung Hữu Sứ đã nhất quyết không muốn hợp tác với tại hạ thì tại hạ cũng không ép buộc.”

Dung Khi siết chặt nắm tay, không gọi đối phương lại, cũng không bước theo. Y vốn không phải kẻ chưa từng trải nên không dễ gì để lộ sự yếu thế chỉ là ở trong bóng tối sâu thẳm, lại chỉ có một mình sẽ khó tránh khỏi sinh lòng hoang mang nhưng chỉ cần một lúc thôi... chỉ một lúc thôi, y sẽ quen, sẽ thích nghi được... cho nên cũng chẳng có gì to tát cả.

Tiếng bước chân xa dần cho đến khi không còn nghe thấy nữa. Dung Khi cứng ngắc duỗi tay ra, lần mò được một thân cây lớn rồi dựa vào đó.

Quá tối.

Không thể thấy được gì, chỉ có thể nghe tiếng gió rít bên tai và cảm nhận cái lạnh cắt da cắt thịt. Trong khoảnh khắc này Dung Khi đột nhiên nghĩ đến Ly Hỏa Cung, nghĩ đến Thiên Nguyên Sách, nghĩ đến nhiệm vụ Tào Ngọc Xuyên giao phó. Y từng tưởng tượng rất nhiều kết cục cho chuyến đi đến Đông Hải lần này nhưng chưa từng nghĩ đến chuyện bản thân sẽ bị mắc kẹt trên một hòn đảo hoang vắng sau đó có lẽ sẽ như thế im lặng biến mất khỏi giang hồ.

Y thật sự có thể sống sót trên hoang đảo này sao?

Dù sống được thì có thể tìm được đường thoát khỏi đây không?

Thiên Nguyên Sách sẽ ra sao?

“Ba người các ngươi đều là đệ tử ta đích thân dạy dỗ. Bất kể ai cũng có tư cách kế thừa Ly Hỏa Cung nhưng ngôi vị cung chủ chỉ có một, nhiệm vụ lần này cũng chỉ có một người chiến thắng. Nhớ kỹ, chỉ có người kế nhiệm Ly Hỏa Cung mới có tư cách sống sót.”

Lời của Tào Ngọc Xuyên không ngừng vang vọng trong đầu Dung Khi. Từ lúc khởi hành, quyết tâm đoạt được Thiên Nguyên Sách của y chưa từng dao động, thế nhưng sự đời không thể chỉ dựa vào con người. Thiên ý trêu ngươi, thành bại khó đoán.

“Tối qua đã thấy Hữu Sứ đi lại có phần chậm chạp, giờ thì càng khẳng định hơn.”

Đột nhiên giọng Cố Vân Hành vang lên sau lưng. Dung Khi lập tức ngẩng đầu, xoay người đánh một chưởng về phía phát ra âm thanh.

Cố Vân Hành vẫn chưa đi! Chẳng lẽ hắn đã phát hiện ra rồi?!

Tán lá cây lay động dữ dội, một chưởng đó rơi vào khoảng không. Bóng dáng đối phương hoàn toàn hòa vào màn đêm khiến Dung Khi cảnh giác hỏi: “Ngươi muốn làm gì?”

Cố Vân Hành: “Hữu Sứ cho rằng ta muốn làm gì?”

Dung Khi không đáp.

Cố Vân Hành bật cười: “Đi được mấy bước đã không đi nổi nữa, tại hạ chỉ muốn nhờ Hữu Sứ giúp một tay thôi.”

Dung Khi hiểu ra, nghiến răng nói: “Ta đã nói rõ ràng rồi.”

“Toàn là những lời ngốc nghếch. Tại hạ làm việc chú trọng đến đôi bên cùng có lợi.”

Trong bóng tối đột nhiên có một bàn tay bất ngờ vươn ra. Dung Khi còn chưa kịp phản ứng thì cổ tay đã bị người ta túm lấy.

“Ngươi!”

Cảm giác quen thuộc khi bị người ta nắm cổ tay lại tái hiện khiến trong lòng Dung Khi hốt hoảng, cứ tưởng lại bị vặn gãy tay lần nữa.

Cố Vân Hành: “Chúng ta quay về khoang thuyền tránh gió.”

Dung Khi: “...”

Dưới ánh trăng lờ mờ, Cố Vân Hành nhìn kỹ ma đầu đang gần trong gang tác thì phát hiện khuôn mặt đối phương cực kì lạnh lùng đáng sợ. Đôi mắt thường ngày đầy toan tính hiểm độc hiện giờ tuy vẫn đầy giận dữ nhưng lại tan rã, không có tiêu cự.

Quả nhiên là không nhìn thấy gì.

Dung Khi biết Cố Vân Hành đã phát hiện ra. Điều này khiến y vô cùng khó chịu, y gần như đoán được Cố Vân Hành sắp nói gì. Chắc chắn lại là mấy lời điều khiển, sai khiến y làm trâu làm ngựa mà y lại không thể từ chối.

“Không đi nữa thì thật sự sẽ lạnh cóng mất.”

Nhưng Cố Vân Hành không như Dung Khi dự đoán. Hắn chuyển chủ đề, không nhắc gì đến chuyện đó nữa. Giống như để phụ họa cho lời hắn, gió xung quanh lại mạnh thêm, mang theo cái lạnh thấm vào tận xương tủy.

Dung Khi rùng mình, thật ra y cũng không chịu nổi nữa rồi. Nhiều ngày chưa ăn gì, đêm qua gần như thức trắng, lúc này vừa đói vừa mệt vừa lạnh, chỉ còn chút nội lực chống đỡ nhưng cũng chẳng trụ được bao lâu nữa.

Lúc này, bàn tay nắm cổ tay Dung Khi đột nhiên buông ra. Ngay sau đó vai y chợt nặng hơn vì Cố Vân Hành đã khoác tay qua vai y. Không chỉ vậy, hắn còn nghiêng người dồn hẳn trọng tâm sang bên này.

Quá nặng.

Dung Khi đứng im bất động, mặt không cảm xúc.

“Ta dẫn đường cho ngươi.”

Giọng Cố Vân Hành vang lên bên tai, vì khoảng cách giữa hai người khá gần nên hơi thở ấm áp của hắn lập tức phả vào tai Dung Khi. Dung Khi im lặng hồi lâu, cuối cùng không tình nguyện bước đi.

Khi hai người trở lại khoang thuyền thì Dung Khi lại dùng mặt bàn chắn lại lỗ thủng sau đó khoanh tay ngồi xếp bằng. Trong khoang thuyền vẫn lạnh, dù đã chắn lỗ lớn nhưng xung quanh vẫn còn nhiều lỗ thủng nhỏ, tuy vậy vẫn đỡ hơn gió rít ngoài rừng rất nhiều.

Cố Vân Hành chưa nghỉ ngơi. Trong bóng tối chỉ nghe thấy tiếng sột soạt.

Dung Khi nhíu mày: “Ngươi đang làm gì vậy?”

Lúc này y cũng không giấu bệnh nữa, nếu đã bị phát hiện rồi thì đành mặc kệ vậy.

Cố Vân Hành cười khẽ: “Tưởng Hữu Sứ không thèm nói chuyện với ta nữa chứ.”

Dung Khi: “...”

Dường như Cố Vân Hành đang tiến lại gần, ngay sau đó tay Dung Khi bị hắn nhét vào vật gì đó. Y sững người, dùng đầu ngón tay lần mò, hình như là lá cây. Y gạt ra sau đó chạm vào… một cái đùi gà?

Dung Khi có hơi bất ngờ, gió lạnh khiến đùi gà đã nguội nhưng bụng y đang đói cồn cào nên không kén chọn nữa, cúi đầu ăn ngấu nghiến.

Cố Vân Hành: “Hữu Sứ không sợ ta bỏ thuốc độc à?”

Dung Khi không trả lời.

Lại một tràng “sột soạt” nữa vang lên, Cố Vân Hành nói: “Ăn xong thì đến giúp một tay.”

Dung Khi: “Rốt cuộc ngươi đang làm cái gì?”

Cố Vân Hành: “Là tấm vải buồm, ta nhặt được ở bãi biển. Treo lên thử xem, có khi chắn được gió thêm một chút.”

Mật: Thật ra Cố Vân Hành cũng có chút lương tâm.