Chương 11

Dung Khi quyết định tạm thời gác chuyện này lại, trước hết đi tìm ít quả dại lót dạ hoặc là kiếm một chỗ trú chân sau đó mới tính tiếp chuyện học cách khoét gỗ lấy lửa!

Vừa đứng lên Dung Khi đã đi suốt nửa ngày trời. Y lượn quanh toàn bộ khu rừng, sau khi đi hết rừng thì tới mấy ngọn núi thấp. Trong lúc đi y còn tìm thấy vài dòng suối nước ngọt khác nhưng vẫn không tìm được hang động nào có thể trú ngụ. Cây cỏ trên núi đều héo úa, nhìn quanh chỉ thấy toàn là núi đá trơ trọi. Thấy trời dần về tây, lòng Dung Khi cũng trầm xuống theo. Y thật sự không muốn phải trải qua đêm nay dưới trời đất hoang vu như thế này. Đừng nói đến cái lạnh buốt thấu xương, chỉ riêng việc ở nơi núi rừng xa lạ, hoang vắng thì y đã không thể nào yên tâm nghỉ ngơi được.

Trong núi rất yên ắng, càng đi sâu vào càng thấy như giữa trời đất chỉ còn lại mỗi mình y. Thỉnh thoảng từ hướng một nào đó không xác định được vang lên vài âm thanh kỳ quái giống như tiếng gió lùa, cũng giống như tiếng thú rừng gầm gừ. Dung Khi biết mình không thể tiếp tục đi sâu vào thêm nữa. Nếu thật sự đi đến đêm...

Con ngươi Dung Khi khẽ co lại, vẻ mặt cũng không còn bình tĩnh như lúc sáng. Là do y đã quá xem thường mọi chuyện. Y hiểu rõ hơn ai hết ban đêm y sẽ không nhìn thấy gì cả. Thuở nhỏ vì chịu đói khát kéo dài nên Dung Khi đã mắc phải chứng bệnh cứ đến đêm tối là đôi mắt của y sẽ giống như bị một lớp lụa đen phủ kín, dù có ánh trăng sáng rõ thì cũng không nhìn thấy được gì bởi vậy ở Ma cung, chỗ ở của y từ trong ra ngoài nến chưa từng tắt. Giờ đây không có lửa, không có chỗ trú thân, đêm nay chắc chắn sẽ rất khó vượt qua.

Sắc trời càng lúc càng âm u, dù có mặt trời treo lơ lửng trên cao thì cũng chẳng có chút cảm giác quang đãng. Trước khi mặt trời lặn hẳn, Dung Khi quay trở lại theo lối cũ, trở về bên dòng suối nhưng còn chưa tới nơi thì từ xa y đã nhìn thấy ánh lửa lập lòe, mùi thịt nướng thơm ngào ngạt lan trong không khí. Dung Khi khựng lại sau đó nhẹ nhàng bước tới gần.

Cố Vân Hành đang ngồi tựa vào một tảng đá lớn, tay xoay một cành cây, trên cành cây xiên một con gà rừng quen thuộc, lớp da đã chuyển sang màu vàng óng hấp dẫn. Mỡ từ lớp da nhỏ xuống khiến ngọn lửa bùng lên làm cành khô cháy xèo xèo dưới ngọn lửa phát ra những tiếng nổ nho nhỏ.

Dung Khi: “…”

“Dung Hữu Sứ trở về rồi à?”

Cố Vân Hành không đổi tư thế, thậm chí không thèm ngoảnh đầu lại, vẫn cứ nhàn nhã quay con gà nướng: ‘‘Tại hạ vốn chỉ định ra suối uống ngụm nước, không ngờ Hữu Sứ lại chu đáo để lại phần ăn cho ta.”

Dung Khi đã bị vạch trần hành tung nên dứt khoát không giấu nữa, y bước ra từ sau gốc cây, mặt lạnh tanh: “Đó là con mồi của bản tọa.”

Cố Vân Hành đưa con gà lên mũi ngửi: “Vừa chín tới.”

Dung Khi nhíu mày: “Làm sao ngươi đến được đây?”

Cố Vân Hành cắm cành cây xuống đất, xé một cái đùi gà, nhìn kỹ một lát rồi nói: “Thịt mềm ngon, tiếc là thiếu gia vị.”

Nói xong liền ăn ngay trước mặt Dung Khi. Cố Vân Hành ăn uống rất tao nhã nhưng tốc độ lại rất nhanh, hẳn là đói thật.

Dung Khi cười lạnh: “Cố môn chủ quả nhiên bản lĩnh, chân bị thương mà vẫn sống tốt như thường.”

Cố Vân Hành ăn xong một cái đùi gà mới ngẩng lên nhìn Dung Khi, mỉm cười đáp lời: “Dung Hữu Sứ, không đến ngồi sưởi lửa một chút sao?”

Dung Khi không nhúc nhích: “Nếu ngươi định nói mấy câu kiểu ‘người biết thời mới là kẻ tuấn kiệt’ hoặc là dùng mấy lý lẽ của danh môn chính phái để thuyết phục ta hợp tác thì miễn đi.”

Y vẫn giữ khoảng cách đủ để thoát thân, giọng điệu lạnh lùng đầy đề phòng.

Cố Vân Hành nói: “Ta thật sự không hiểu, hòn đảo này nguy hiểm khôn lường, Hữu Sứ vốn không phải kẻ ngu ngốc, sao cứ cố chọn con đường khó khăn nhất?”

Dung Khi thẳng thắn đáp: “Vì ngươi còn nguy hiểm hơn cả hoang đảo này.”

Cố Vân Hành: “Nguy hiểm? Thiên Cực Môn đâu phải Ma Cung, ta cũng không phải Tào Cung Chủ.”

“Nhắc đến sư phụ ta làm gì?”

Dung Khi bất mãn: “Bản tọa đã bỏ ngươi mà đi, tất nhiên ngươi sẽ mang thù. Đặt mình vào vị trí người khác mà nghĩ thì ta với ngươi đều hiểu rõ, cần gì phải giả vờ nữa?”

“Đặt mình vào vị trí người khác?”

Cố Vân Hành cười cười, trong mắt mang theo ý vị khó lường: “Tâm tư của Dung Hữu Sứ, tại hạ đoán không ra.”

Cố Vân Hành dùng một cành khô khều nhẹ đống lửa, ánh lửa chiếu lên nửa khuôn mặt hắn, lúc sáng lúc tối khiến hắn đầy vẻ thâm sâu khó đoán.

“Ngược lại Dung Hữu Sứ cứ trái trái phải phải thế này, thật khiến người ta lạnh lòng.”

Dung Khi chỉ cười lạnh đáp lại.

Cuộc trò chuyện kết thúc trong im lặng, bóng đêm cũng lặng lẽ buông xuống trong lúc hai người nói chuyện. Cố Vân Hành tiếp tục ăn con gà nướng của mình, mãi cho đến khi ngọn lửa bị gió lớn thổi lệch hẳn về một bên, vô số tia lửa bắn ra lung tung. Chẳng bao lâu sau, cuối cùng ngọn lửa lúc to lúc nhỏ đó cũng bị một cơn gió mạnh thổi tắt hoàn toàn.

Trước mắt bỗng tối đen, mọi thứ xung quanh dần trở nên mờ mịt không rõ.

Dung Khi vội cao giọng: “Cố Vân Hành!”

Trong lòng y đầy lo lắng nhưng vẫn biết không thể để bản thân rối loạn trước mặt kẻ địch, càng không thể để lộ nhược điểm. Y ép mình bình tĩnh lại, hỏi: “Ngươi… ngươi dùng cách gì để nhóm lửa vậy?”

Cố Vân Hành không đáp, chỉ nhặt cây gậy đặt bên tảng đá, chống lên đứng dậy.

Mật: Cố Vân Hành là đồ âm hiểm.