Dù là trận đánh trên thuyền hay là trên bờ...
Dung Khi nhắm mắt lại, cố nén sự không cam lòng. Thôi vậy, tạm thời đành nhẫn nhịn, chờ thăm dò rõ tình hình trên đảo rồi tính tiếp.
Khoang thuyền trở lại yên tĩnh, hai người đều không nói gì thêm. Đêm đầu tiên trên hoang đảo cực kì dài. Sáng hôm sau, gió đã nhỏ dần. Trời vừa hửng sáng, ánh dương lên cao, từng tia sáng lấp lánh xuyên qua lỗ thủng trên khoang thuyền chiếu lên vai hai người.
Dung Khi mở mắt. Trừ lúc chập tối có chợp mắt một chút thì thời gian còn lại y luôn tỉnh táo. Y biết Cố Vân Hành cũng không hề ngủ vì muốn chống chọi với khí hậu khắc nghiệt ở chỗ này nhất định phải luôn vận công giữ ấm.
Ánh mắt Dung Khi dừng ở vết máu loang lổ trên chân đối phương sau đó nhanh chóng dời đi.
Dung Khi nói: “Tránh ra.”
Hai người vốn dựa lưng vào mặt bàn dùng để che lỗ thủng. Giờ y muốn ra ngoài nên phải bảo Cố Vân Hành tránh ra chỗ khác.
Quả thật Cố Vân Hành đang thức, chỉ là sắc mặt tiều tụy, thoạt nhìn vô cùng thê thảm.
Dung Khi đợi mãi không thấy đối phương trả lời liền nói: “Yên tâm đi Cố môn chủ, giờ ngươi với ta cũng coi như cùng hội cùng thuyền. Ta tuy không ưa ngươi nhưng cũng không đến mức để bản thân bị cô độc.”
Lúc Dung Khi nói lời này thì không hề che giấu sự chán ghét trong mắt nhưng giọng điệu lại có chút chân thành. Y đưa tay chạm nhẹ vào cái chân bị thương của Cố Vân Hành, nói: “Nơi quỷ quái như thế này, một mình ta đúng là khó mà rời đi.”
Cố Vân Hành nhìn chằm chằm Dung Khi một hồi giống như đang suy nghĩ xem lời y nói có thật hay không. Dung Khi cũng không lo lắng. Y hiểu rõ lo lắng của Cố Vân Hành. Tay chân bị thương nặng, đi lại đã là vấn đề, nếu không có người đi cùng thì e rằng tình cảnh sẽ càng thêm nguy khốn vậy nên dù có kéo lê cái chân bị thương thì Cố Vân Hành vẫn dính chặt lấy y. Có điều một người còn hành động bình thường phải mang theo một người bị thương như vậy thì có thể làm được gì?
Nước ngọt, thức ăn, thậm chí là dược thảo… đều cần có người đi tìm. Nếu Cố Vân Hành cứ khăng khăng đi theo thì chỉ khiến mọi việc thêm rối mà thôi cho nên Cố Vân Hành không có lựa chọn.
Dung Khi: “Ngươi có thể không tin ta có lòng cứu ngươi, nhưng ít nhất phải tin ta cũng vì tình thế bắt buộc.”
Cố Vân Hành cười khẽ: “Vì tình thế bắt buộc?”
Dung Khi: “Đúng vậy, nơi quỷ quái này không có người thứ ba. Ngươi chết rồi thì ta sẽ phát điên mất.”
Cố Vân Hành: “Lời này nghe cũng lọt tai đấy.”
Nhưng hắn vẫn không nhúc nhích, cũng không có ý định tránh ra.
Dung Khi cố nén cơn tức, giải thích: “Ta ra ngoài tìm chút đồ ăn, sẽ quay lại ngay. Nếu may mắn thì còn có thể tìm chút thảo dược cho ngươi.”
Cố Vân Hành nhìn y, mặt không cảm xúc nhưng trong mắt lại hiện lên một chút dò xét. Cuối cùng, hắn cười khổ: “Cố mỗ hành động không tiện, còn phải phiền Dung Hữu Sứ đỡ một tay.”
Dung Khi: “…”
Nói nãy giờ hóa ra là đợi y đỡ hắn dậy.
Cố Vân Hành bên ngoài thì gầy nhưng trọng lượng không nhẹ, Dung Khi đã được lĩnh giáo từ hôm qua. Y để Cố Vân Hành tựa tay còn lành lên vai mình, tay kia vòng qua nách đối phương, dùng sức dịch người sang chỗ khác.
Khoang thuyền chật hẹp, lộn xộn, Dung Khi nửa kéo nửa bế, mãi mới di chuyển được Cố Vân Hành đến một góc khác sau đó dời chiếc bàn che lỗ thủng, cúi người bước ra khỏi khoang thuyền.
Gió biển ẩm lạnh táp vào mặt, buổi sáng vẫn còn chút lạnh nhưng có nắng nên cũng không đến mức khó chịu. Y đi được vài bước thì quay đầu lại nhìn qua những lỗ thủng loang lổ, ánh mắt chạm vào người bên trong. Một lát sau, Dung Khi nhếch môi, ánh mắt tràn đầy giễu cợt.
“Không thể không nói, Cố môn chủ võ công cái thế, tài trí hơn người, hợp tác với ngươi quả là lựa chọn sáng suốt. Đáng tiếc…”
Y ngừng một chút rồi lắc đầu nói: “Với thương thế của ngươi hiện giờ e rằng chỉ càng thêm vướng chân. Ta không hiểu y thuật, cũng chẳng phân biệt được thảo dược, tự thấy không cứu nổi ngươi. Cố môn chủ bản lĩnh cao cường như vậy, hãy tự lo cho mình đi.”
Dung Khi nói xong không chờ Cố Vân Hành đáp lại đã quay người bỏ đi không chút do dự.
Đêm qua sau khi bị gió lạnh thổi gần cả đêm thì Dung Khi đã hoàn toàn nghĩ thông. Dù bản thân không có khả năng rời đảo nhưng nếu chọn hợp tác với Cố Vân Hành, với sự chênh lệch võ công giữa hai người thì y chỉ có thể nhẫn nhịn, chịu bị đối phương sai khiến giống như lúc trước, chỉ cần có chút phản kháng đã bị đối phương áp chế. Thay vì mỗi ngày bị kềm chế chi bằng cắt đứt từ sớm.
Trong khoang thuyền không nước không thức ăn, Cố Vân Hành lại trọng thương, e là không trụ được bao lâu. Cách này làm kẻ địch tổn hại một ngàn, mình cũng thiệt tám trăm nhưng người trong Ma cung phần lớn đều đi nước cờ hiểm, không phải loại giỏi tâm cơ giả dối, đi một bước tính trăm bước.
Dung Khi quyết định nhân lúc trời còn sáng nhanh chóng vào rừng tìm chỗ trú, tốt nhất là gặp được dã thú nào đó lấp đầy bụng trước. Không còn “gánh nặng”, tốc độ của y tăng lên rõ rệt, rất nhanh đã đến được con suối hôm qua. Y cúi người uống vài ngụm rồi rửa mặt. Vận may của Dung Khi khá tốt, mới đi được mấy bước đã bắt gặp vài con thú. Dáng vẻ chúng khá kỳ lạ, trông như gà rừng nhưng to gấp mấy lần, đang cúi đầu mổ thứ cỏ dại không rõ tên.
Dung Khi bước nhẹ lại sau đó hơi nghiêng người về phía trước, giữa các ngón tay trái kẹp một cây châm bạc. Thanh kiếm y thường dùng đã chìm theo con thuyền nhưng y vẫn giấu trong người dao găm và rất nhiều ám khí. Đa số ám khí đều tẩm độc, vừa rồi y đã rửa sạch cây châm này ở suối.
Cây châm lóe lên sau đó là tiếng con gà rừng kia gục xuống. Dung Khi bước tới, xách con mồi quay lại bờ suối, xử lý qua loa rồi định nướng lên ăn nhưng khi mò tìm trong ngực thì chỉ thấy mồi lửa đã ướt sũng khiến Dung Khi rơi vào trầm ngâm.
Xưa có cách khoét gỗ đánh lửa, lúc trước ra ngoài làm nhiệm vụ y cũng đã từng thấy thuộc hạ dùng cách này, chắc là không khó lắm. Vì vậy Dung Hữu Sứ nhìn quanh tiếp đó chọn một bãi đất trống, nhặt một đống cành lá khô, hồi tưởng lại động tác của thuộc hạ thử nhóm lửa.
Một canh giờ sau, mặt trời đã treo cao giữa không trung. Dung Khi ngồi xếp bằng trên đất, trừng mắt nhìn đống cành lá khô không chút động tĩnh, sắc mặt âm trầm đến cực điểm.