Cô đứng trước gương che tới che lui vẫn thấy kỳ cục, giờ nhân vật trong game ai cũng "hở hang" vậy sao trời.
"Chị Tịnh... nhân vật game do Cố Cảnh Thâm thiết kế đều... sεメy vậy hả?"
"Cái này mà gọi là sεメy á? Cố Tổng đã đưa cho em bộ nào kín đáo nhất rồi đó, đi đi đi, chị dẫn em ra phim trường xem mấy người mẫu khác mặc kiểu gì."
Trong phim trường rộng lớn và cao ngất, mấy cô người mẫu ăn mặc thiếu vải đi đi lại lại, người thì tranh thủ uống nước, người thì dặm lại phấn, người thì cười nói vui vẻ với nhân viên.
"Mấy má có thấy con nhỏ kia không? Cái đứa mặc mỗi cái yếm đào ấy."
"Ối dồi ôi, cái lớp voan che nửa dưới của ẻm có khác gì không mặc đâu trời. Mà ẻm quảng cáo cho nhân vật gì vậy?"
"Hình như là hồ ly tinh đó, nên chân với tay mới đeo đầy chuông leng keng vậy đó."
Từ Tư Thiển nuốt nước bọt ừng ực, "Má ơi, khác gì đi bắt kỹ nữ trá hình đâu."
"Oa! Trai đẹp kìa!"
"Anh kia là ai vậy trời, đẹp trai hết nước chấm!"
"Lẹ lẹ nhìn kìa, có soái ca!"
Cả đám chị em phụ nữ trong trường đồng loạt quay phắt ra cửa, mắt hình trái tim, mặt đần thối như mấy con bánh bèo.
Từ Tư Thiển cũng hóng hớt quay ra, túm lấy tay Lưu Tĩnh, nhỏ giọng hét: "Á á á! Soái ca soái ca! Cái từ gì mà diễn tả được vẻ đẹp trai đó ta, à há, phóng túng tà mị, quyến rũ lòng người."
Gã đàn ông nghênh ngang đi tới trước mặt Từ Tư Thiển, kéo kính râm xuống để lộ đôi mắt màu xanh lục bảo, huýt sáo một cái, đánh giá cô từ trên xuống dưới một lượt, "Cô là con nhỏ Hỏa Linh Nữ hả? Chậc chậc, xinh phết đấy chứ."
Từ Tư Thiển cười toe toét, lộ hàm răng trắng như ngọc trai, "Anh còn xinh hơn tôi nhiều."
Khóe miệng gã đàn ông giật giật, một thằng đàn ông chuẩn men như anh mà lại bị khen xinh á.
"Anh không phải là thần tiên ca ca hôm chụp ảnh chung với tôi đó chứ?" Từ Tư Thiển mắt long lanh mong chờ nhìn anh.
"Không ai khác ngoài tôi."
"Wao ~ Anh bạn, anh người đâu đấy, sao mắt lại xanh lè thế kia? Con lai hả? Ôi giồi ôi, da dẻ cũng mướt mát quá trời!"
"……"
"Từ Tư Thiển! Em đang làm cái trò gì đấy hả?" Từ ngoài cửa vọng vào một giọng nam trầm tĩnh, pha chút hờn dỗi.
"Ê, Cố Cảnh Thâm anh tới đây làm gì?"
Anh bước tới trước mặt cô, từ trên cao nhìn xuống. Thấy cô sung sức như trâu húc mả còn tâm trí trêu hoa ghẹo nguyệt mấy thằng khác, anh lại còn lo lắng hôm nay cô khó ở trong người, đúng là ngu hết phần thiên hạ.
"Em theo anh ra văn phòng." Anh nheo mắt đánh giá cô mấy lượt, bồi thêm một câu: "Khoác thêm áo rồi qua."
Từ Tư Thiển "ù" một tiếng, quay sang nói với anh soái ca kia: "Lát nữa tôi lại tám chuyện với anh nha, ê, Cố Cảnh Thâm, anh chờ em với, em còn chưa khoác áo mà......"
——
"Cố Cảnh Thâm, anh đi nhanh vậy làm gì?"
Anh sải bước đến bàn làm việc ném tờ báo xuống trước mặt cô, "Em làm hả?"
Từ Tư Thiển kéo kéo vạt áo, cầm lấy tờ báo xem rồi hét lên đầy sung sướиɠ, "Ai chụp mà đỉnh vậy, ảnh nét căng đét, chất lượng 10 điểm! Thì ra hôm qua anh bế em kiểu này á, nhìn cũng đẹp đôi phết đó chứ."
Cố Cảnh Thâm xoa xoa trán, "Không phải em làm?"
"Đương nhiên là không rồi, em rảnh hơi đâu mà thuê người chụp lén, rõ ràng em có thể lôi điện thoại ra selfie với anh, còn có cả mặt tiền nữa chứ."
Anh giật lấy tờ báo, giọng hờ hững, "Em có thể đi rồi đấy."
"Anh hùng hổ chạy tới đây chỉ để hỏi em cái này thôi á?" Cô lại giật lấy tờ báo từ tay anh, cầm trên tay lắc lắc, "Ảnh đẹp thế này em đương nhiên phải giữ lại rồi, với cả tấm này là do anh đưa cho em xem nữa chứ, có ý nghĩa phi thường, coi như là kỷ niệm lần thứ hai chúng ta mở phòng đi."
Anh hơi nhướng mày, "Lần thứ hai?"
Cô ra vẻ kinh ngạc, "Anh không nhớ ngày hôm đó chúng ta lăn lộn trên giường ở khách sạn sao?"
Sao người phụ nữ này ngày nào cũng nhắc đến chuyện đó vậy, thật là một lần lỡ chân thành hận ngàn đời.
Trong đầu Cố Cảnh Thâm chợt hiện lên gò má ửng hồng của cô tối qua, im lặng một lát rồi khẽ cười, từng bước ép sát cô, Từ Tư Thiển giật mình, theo bản năng lùi về sau.
Cho đến khi bị ép vào chân tường, không còn đường lui.
Ối mẹ ơi, ối mẹ ơi, anh quên uống thuốc nên muốn dồn em vào tường à?
Cố Cảnh Thâm hai tay đút túi quần, đầu hơi nghiêng về phía trước, "Từ Tư Thiển, em thật sự cho rằng anh không có cách trị em sao?"
Cô nhìn đôi môi ở ngay trước mắt, tim đập loạn xạ, ngứa ngáy như có kiến bò.