Khóe môi anh hơi cong lên, con ngươi sâu thẳm như nước phản chiếu những tia sáng lấp lánh, từng bước từng bước đi đến trước mặt cô, vươn tay vén những sợi tóc ướŧ áŧ lòa xòa ra sau tai cô, cúi người xuống ghé sát lại gần trước mắt cô, mặt của hai người chỉ cách nhau vài centimet.
Từ Tư Thiển bất giác lùi về phía sau một bước lại bị Cố Cảnh Thâm ôm chặt lấy eo, cô ngửi thấy mùi nước hoa nhàn nhạt trên người anh, một mùi hương như thuốc mê, hơi thở ấm nóng phả nhẹ lên mặt cô, cô quay mặt đi, dùng mặt nghiêng đối diện với anh.
"Cố Cảnh Thâm, anh bị bệnh à."
"Ha, anh vẫn là lần đầu tiên thấy em đỏ mặt đấy." Anh buông eo cô ra, kéo xa khoảng cách, sửa sửa cổ tay áo sơ mi, đôi mắt chứa đựng ý cười nhàn nhạt.
Những năm nay lần nào không phải là cô chọc cho anh giận sôi máu, cạn lời, còn luôn cố ý vô tình quyến rũ anh. Thì ra, sự ngụy trang của cô thật mong manh dễ vỡ.
"Em uống rượu lại còn tắm bồn thì đương nhiên sẽ đỏ mặt, ha, anh sẽ không cho rằng là do anh nhìn hết cả người em nên em mới đỏ mặt đấy chứ? Đừng có nằm mơ giữa ban ngày, lúc anh cưỡi trên người em em có đỏ mặt tí nào không?"
Cố Cảnh Thâm chỉnh chỉnh đồng hồ, ngưng mắt nhìn cô, anh vẫn là đánh giá thấp cái mức độ vô liêm sỉ của người phụ nữ này rồi.
"Từ Tư Thiển, chuyện này em đã nói với mấy người rồi?"
"Chuyện gì cơ?"
"Chuyện chúng ta ngủ với nhau."
Từ Tư Thiển rung rung chân, đảo đảo mắt, sau đó ngại ngùng nói: "Chuyện riêng tư thế này sao em dám nói ra ngoài chứ."
"Như vậy là tốt nhất, còn nữa, anh không hy vọng cái mồm loa tép của Tiết Khải Lâu sẽ đem chuyện này truyền khắp thiên hạ, xin em chuyển lời cho cô ta, nếu như anh nghe thấy dù chỉ là một mảnh lời nói, thì anh sẽ đốt một mồi lửa thiêu rụi cái phòng chứa đồ của cô ta."
Má ơi, anh chàng này thâm quá đi! Phải biết rằng phòng chứa đồ đối với Tiết Khải Lâu chẳng khác nào cái giỏ hàng trên Taobao ấy! Ủa mà khoan, hình như mình chưa kể chuyện này với Tiết Khải Lâu thì phải.
"Anh đi đây, em nghỉ ngơi cho khỏe." Anh nói một câu xong rồi chuồn lẹ.
Trước khi rời đi hẳn, anh lại nán lại ngay cửa, phán một câu: "Sau này bớt ăn mấy món nướng vỉa hè đi nhé, mồm miệng em hôi chịu không nổi."
Sau khi nghe tiếng cửa đóng "rầm" một cái, biết chắc anh đã đi, Từ Tư Thiển mới dám thở phào nhẹ nhõm. Cô lượn mấy vòng tại chỗ, xong còn hà hơi vào lòng bàn tay rồi đưa lên hít hà, "Chậc, đúng là cái mùi gà nướng này hôi thiệt chứ!"
Chỉ cần nghĩ đến cái cảnh tượng cấm kỵ vừa rồi là cô chỉ muốn "toang" luôn cho rồi. Cái "chỗ đó" của cô lại chĩa thẳng vào mặt anh... Đã vậy mình vẫn đang trong kỳ kinh nguyệt dữ dội nữa chứ...
"A a a!" Cô ngửa mặt lên trời hú hét vài tiếng rồi chui tọt vào chăn, lăn ra ngủ vì đầu đau nhức như búa bổ do nốc quá nhiều rượu.
Cố Cảnh Thâm đứng lặng lẽ ngoài cửa, lắng nghe tiếng gào thét thảm thiết bên trong, đến chính anh cũng không nhận ra nụ cười phảng phất trên môi mình.
Từ Tư Thiển ngồi trước bàn trang điểm, hết kéo mí mắt bên này lại day day mí mắt bên kia, xong lại nắn bóp hai bên má.
"Thôi đi cô, mặt cô sưng vù hết cả lên rồi kìa! Sưng từ đầu đến chân luôn ấy!"
Cô cười hề hề hai tiếng, "Chị Tịnh, tay nghề trang điểm của chị siêu đỉnh mà, chắc chắn che được hết đúng không?"
"Chị nói hôm qua em uống bao nhiêu mà hôm nay vẫn còn nồng nặc mùi rượu thế hả?"
"Em có nhớ gì đâu, mà cái chân này cũng sưng lên nữa chứ, trang điểm được không chị?"
"Chị làm gì có tài thánh đó, nhưng mà không sao, công nghệ photoshop bây giờ mạnh lắm, chỉnh cho đến mẹ ruột còn nhận không ra ấy chứ."
Từ Tư Thiển bĩu môi, vẻ mặt hóng hớt hỏi: "Nghe nói hôm nay chụp ảnh tạo hình với em là một anh siêu cấp đẹp trai đó nha, chị gặp chưa?"
"Chị cũng nghe rồi, không biết đẹp đến cỡ nào nữa, phải biết là công ty mình nhiều mỹ nữ lắm luôn đó, hiếm khi mời nam giới làm người đại diện game lắm. Ông chủ đúng là lương tâm trỗi dậy mới cho ra mắt cái game tu tiên kết hôn sinh con trai gái này, cuối cùng! Trong cái studio toàn là hoa hậu với á hậu này cũng có một bóng đàn ông rồi, ái chà chà, chị ngửi thấy mùi "men" rồi đó nha!"
"Hahaha, chị Tịnh cũng có lúc "đu idol" cơ đấy! Chị mà vậy chồng chị biết thì sao?" Cô cười lăn cười bò.
"Đứng im! Cấm cười, mau trang điểm xong rồi đi thay đồ."
"Dạ dạ dạ, vậy chị trang điểm cho em xinh xắn lên nha."
Từ Tư Thiển lần đầu tiên diện đồ cosplay kiểu này, lần này cô đại diện cho một nàng tiên do hỏa linh biến thành, một thân hồng sa mỏng manh bay bổng, những đóa hoa màu đen huyền bí và u ám lặng lẽ được đính trên áo bào, đôi chân dài miên man không hề che đậy mà lộ ra ngoài, chiếc váy quây ngắn cũn cỡn che đi những chỗ cần che, thiết kế nửa thân trên có thể so sánh với lễ phục của các nữ minh tinh trên thảm đỏ, áo ống thì thôi đi, còn phải xẻ chữ V sâu hoắm ở giữa nữa chứ, viền vàng lấp lánh, lớp vải cứng đơ bảo vệ "đôi gò bồng đảo" chực chờ bung ra.