Rõ ràng là tim đã "say nắng" cái anh chàng kia rồi còn gì.
"Ông chủ ơi, cái phao câu gà của tôi đâu rồi!" Thánh ăn Từ Tư Thiển ngồi phịch trên chiếc ghế nhựa đỏ chót, vừa gặm cái cánh gà nướng bóng nhẫy mỡ, vừa oang oang đòi "phao câu gà" của mình.
"Đến ngay đây, đến ngay đây!"
"Anh yêu ơi, anh coi kìa cái chị kia, nhìn cũng xinh xắn đó, mà sao lại cứ... thế nào ấy nhỉ?" Một bóng hồng bàn bên cạnh nhấm nháp từng ngụm bia nhỏ rồi "tám" chuyện với bạn trai.
"Ối dồi ôi!" Từ Tư Thiển vớ lấy cái chai bia uống dở trên tay phang thẳng về phía "bóng hồng" kia, "Tôi làm sao? Trên cái quả đất này thiếu gì loại trà xanh như cô!". Chai thủy tinh vỡ tan tành trên đất, bia sủi bọt trắng xóa, loang lổ khắp nơi.
"Á! Đồ thần kinh!" Bóng hồng kia sợ hết hồn hết vía trốn sau lưng bạn trai, kéo bạn trai chuồn lẹ.
"Cô gái, đừng làm loạn nữa mà. Phao câu gà của cô đây rồi này." Ông chủ quán nướng hốt hoảng bưng ra mấy chục xiên phao câu gà, rồi lại rối rít trấn an đám khách thượng đế khác.
"Từ Tư Thiển, cậu lại lên cơn gì nữa đấy?" Tiết Khải Lâu hớt hải chạy tới, nhìn cái mặt người dạ thú đang gặm phao câu gà kia mà mắt chữ A mồm chữ O.
"Ối giời ơi, sao lòng tôi nó cứ nghẹn ứ thế này hả giời." Từ Tư Thiển bạch phát ma nữ ngồi phệt xuống đất, ôm ngực làm bộ khổ sở.
"Cậu gọi tôi đến đây chỉ để xem cậu lên cơn điên à?"
"Đâu có...tôi gọi cậu đến là... mời cậu ăn "phao câu gà" đó mà."
Tiết Khải Lâu lắc đầu ngao ngán, cô nàng này đúng là "hết thuốc chữa", cô tao nhã ngồi xuống ghế, nhẹ nhàng gỡ thịt gà rồi từ tốn nhai nhồm nhoàm.
"Cái con tiện nhân Doãn Nhược Hân kia lại còn dám mơ mộng hão huyền muốn về chung một nhà với Cố Cảnh Thâm, cái tên chó chết Cố Cảnh Thâm kia lại còn muốn đính hôn với nó nữa chứ. Tôi đây thật là tức cái l*иg ngực mà. Phải biết rằng Cố Cảnh Thâm đã xơi tôi rồi đó, một đêm còn xơi tôi tận bốn lần đó nha! Bốn lần đó! Hành hạ tôi đến mức ngủ say như chết cả ngày lẫn đêm. Tôi ngon nghẻ thế này mà sao anh ta còn thèm xơi con khác nữa chứ!" Từ Tư Thiển mắt nhắm mắt mở, sụt sịt mấy tiếng rồi tiếp tục gào mồm: "Bọn họ sao mà ngây thơ thế không biết, lại còn tưởng rằng cứ thế là có thể hạnh phúc bên nhau trọn đời trọn kiếp được chứ, cậu nói xem, bọn họ ngây thơ không cơ chứ? Có tôi ở đây, bọn họ có mơ cũng không được ở bên nhau đâu nha. Đúng là ngốc nghếch đáng yêu mà..."
"Cô à, bạn cô..." Ông chủ quán nướng có chút hết chịu nổi, bèn nói với Tiết Khải Lâu: "Bạn cô say bí tỉ rồi, hay là cô đưa cô ấy về nghỉ ngơi đi."
Tiết Khải Lâu lau lau tay, bình tĩnh lấy từ trong túi xách của Từ Tư Thiển ra một xấp tiền nhét vào tay ông chủ, giờ vàng một tiếng đồng hồ tiếp theo ở đây cô bao hết.
Ông chủ cầm cục tiền dày cộp ngớ người ra một lúc, sau đó cười toe toét nói ok lia lịa.
Từ Tư Thiển bỗng dưng đứng dậy phủi phủi cái mông, mắt trợn ngược, chân đi không vững, loạng choạng ngã ngửa ra sau, "rầm" một tiếng đập xuống nền xi măng cứng ngắc.
"Đau thấu trời xanh luôn."
"Đau ơi là đau! Đau ơi là đau!"
Tiết Khải Lâu cầm một xiên "phao câu gà" huơ huơ trước mặt cô nàng, "Vượng Tài, đến giờ ăn cơm rồi."
Từ Tư Thiển ngửi thấy mùi thơm liền hồn xiêu phách lạc đứng dậy, mông an vị trên ghế, định ngoạm một miếng "phao câu gà" ai dè Tiết Khải Kỳ đã đặt nó lên bàn, cô nàng theo mùi thơm ủi đầu thẳng vào bàn luôn.
Tiết Khải Lâu chống cằm bằng hai tay, nhìn Từ Tư Thiển toàn thân lấm lem, thê thảm không nỡ nhìn mà thở dài bất lực, rồi khẽ chọc vào trán cô, "Cậu bảo cậu sao mà ngốc nghếch thế hả trời."
"Không đời nào!" Từ Tư Thiển ngẩng phắt đầu lên, nở một nụ cười nham hiểm, "Tôi là người khôn ngoan nhất quả đất này đó!" Chứ không thì Cố Cảnh Thâm làm sao mà không nhận ra cô thích anh chứ, cô đã dùng cái đầu siêu thông minh để dệt nên một chiếc áo ngụy trang cho mình, không, phải là áo tàng hình mới đúng, tàng hình luôn cả mớ cảm xúc luôn đi.
"Vậy người khôn ngoan nhất hệ mặt trời, cậu đã lên sẵn cái kế hoạch nào để phá đám cưới của họ chưa đó?"
Từ Tư Thiển cười khoái trá ra mặt, vai rung bần bật, "Dĩ nhiên là có chứ!" Cô định thần lại, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Tiết Khải Lâu rồi nhỏ giọng nói, "Tôi sẽ đè Cố Cảnh Thâm ra hun hít anh ta cả trăm lần, để mỗi khi anh ta lên giường với Doãn Nhược Hân thì lúc nào cũng phải nhớ tới cái lúc mặn nồng với tôi. Ha...ha...ha..."