Chị hai? Từ Tư Thiển thật muốn xé miếng băng vệ sinh tát vào mặt cô ta, cái bộ dạng hai mặt của người phụ nữ này thật khiến người ta vỗ tay khen hay.
"Chẳng phải con có người bên cạnh rồi sao? Cẩn thận Cảnh Thâm lại giận đấy." Từ Quốc Vinh nghe thấy tiếng "bố" này thì khuôn mặt luôn nghiêm nghị bỗng có vài phần tươi cười.
"Vậy Cảnh Thâm anh nói xem, anh có muốn cưới em không?" Doãn Nhược Hân đầy mong chờ nhìn anh.
Từ Tư Thiển vỗ bàn một cái, cầm đũa chỉ vào mặt cô ta: "Có biết liêm sỉ là gì không hả, muốn gả vào nhà giàu thì thế nào cũng phải ngủ với người ta trước chứ."
"Cô! Cô mới là đồ vô liêm sỉ."
Từ Tư Thiển khinh khỉnh đảo mắt, gắp lấy gắp để cá thịt ăn ngấu nghiến, cô nhìn mặt Cố Cảnh Thâm thâm trầm như màu thịt kho tàu ấy.
"Tư Thiển! Tiểu thư khuê các ăn nói phải biết giữ ý tứ chứ." Đằng sau cặp kính dày cộp của Từ Quốc Vinh là đôi mắt chim ưng, sắc bén và cay nghiệt thấy ớn.
"Từ Quốc Vinh! Chưa tới lượt ông quản tôi đâu nha!"
"Bác à, cháu thấy Tư Thiển rất thẳng thắn, không hề điệu đà giả tạo như mấy cô chiêu cậu ấm khác, cháu khoái điểm này lắm."
Từ Tư Thiển liếc nhìn gã đàn ông vừa lên tiếng bên cạnh, nháy mắt tinh nghịch, cười hề hề hai tiếng, "Ê nhóc con cậu trông cũng không tệ, lại còn đứng về phía nó nữa chứ, được đó được đó."
Cố Cảnh Thâm lắc nhẹ ly rượu vang đỏ trong tay, ánh mắt lơ đãng liếc qua Từ Tư Thiển và gã đàn ông kia, từ từ nhấp ngụm rượu vang thơm nồng, ngồi im như thóc, hóng biến.
Từ Tư Thiển xích cái ghế lại gần, khoác vai anh ta, hỏi, "Ê bạn hiền, tên gì đấy?"
"Dư Lệ."
"Tên hay đấy, nào, tôi kính anh ly này." Nói xong cô nàng liền "ực" một phát cạn sạch ly rượu vang, "Ợ~ tặc tặc, rượu gì mà ngon bá cháy vậy trời."
"Con ăn nói có phép tắc một chút!" Từ Quốc Vinh nhìn đứa con gái vô học, thô tục hết phần thiên hạ thế này thì không khỏi nổi trận lôi đình, đập bàn cái rầm.
"Bác à, đừng nóng. Cháu thấy Tư Thiển rất thú vị, đúng gu của cháu."
Từ Tư Thiển liếc xéo Từ Quốc Vinh đang giận tím mặt, nhếch mép cười khẩy, rồi lại véo má Dư Lệ, "Ối chà chà, da dẻ gì mà căng bóng thế, mướt rượt à nha. Bí quyết là gì đấy?"
"Tôi năm nay 26 tuổi, không có bí quyết gì hết, đẹp tự nhiên thôi." Đôi mắt đào hoa hẹp dài của Dư Lệ cong cong ý cười.
"26 cơ á, trùng tuổi với Cố Cảnh Thâm à. Không nói tôi cứ tưởng chú em mới 18 đấy chứ, cứ tưởng mặt mấy ông 26 tuổi phải kiểu như anh ấy, vừa già vừa hôi mới đúng chứ."
Dư Lệ liếc nhìn người đàn ông đối diện, vuốt cằm ra vẻ suy tư điều gì đó.
"Ba à, ba coi chị kìa, ăn nói kiểu gì đâu không à......ăn uống gì nữa chứ!"
"Thế thì nhịn luôn đi! Cứ như tôi thèm ăn cơm chung với mấy người lắm ấy. Này, Từ Quốc Vinh, tôi thấy tên này này được đó, cho tôi dắt anh ta đi dạo phố phường tí nha." Từ Tư Thiển túm lấy tay Dư Lệ chuẩn bị chuồn khỏi phòng khách.
"Bác à, cháu định đính hôn với Nhược Hân." Cố Cảnh Thâm chậm rãi lên tiếng, "Nhân lúc bác đang ở Thành phố A, cháu muốn chốt hạ vụ này luôn."
"Cảnh Thâm......" Khóe miệng Doãn Nhược Hân bất giác khẽ cong lên khi ngắm nhìn khuôn mặt thanh tú của anh.
Dư Lệ cảm nhận rõ ràng bước chân của Từ Tư Thiển khựng lại một chút, nhưng rồi cô nàng lại tăng tốc kéo anh ta rời khỏi bữa tiệc.
Vừa bước ra khỏi cổng biệt thự, Từ Tư Thiển liền buông tay, cô lấy khăn giấy lau lau lòng bàn tay, thờ ơ nói: "Ừm thì, anh được tự do rồi đó, về tìm mẹ anh đi cưng."
"Xài xong rồi vứt hả?"
Từ Tư Thiển khẽ ngước mắt lên nhìn thẳng vào đôi mắt đầy hứng thú của anh ta, cô ném phịch tờ giấy đi, mặt lạnh tanh nói: "Bộ anh tưởng tôi thèm cưới anh lắm hả?"
"Cũng đáng để cân nhắc đó chứ."
"Đồ thần kinh."
"Nhưng tôi thấy chúng ta là trời sinh một cặp, trai tài gái sắc mà."
"Xin lỗi, tôi không hứng thú với đàn ông cho lắm, cô em xinh tươi vừa nãy thấy rồi chứ, biết tại sao tôi ghét cô vậy không, tại cô đi với thằng khác đó, mà tôi với cô lại là tình yêu cấm đoán nữa chứ, giờ cô ấy sắp đính hôn rồi, tôi đang trong trạng thái đau khổ tột độ đây này. Đừng làm phiền tôi." Từ Tư Thiển liếʍ liếʍ đôi môi khô khốc rồi nghênh ngang bỏ đi.
Dư Lệ đứng chôn chân tại chỗ, hai tay đút túi quần, vừa ngắm nhìn bóng lưng cô khuất dần, vừa ngước lên ngắm vầng trăng sáng tỏ rồi bất giác cười như được mùa.
Không hứng thú với đàn ông á? Yêu đương cấm kỵ cơ đấy? Hơ, cái cô gái này sao mà thú vị thế không biết.