Chương 4

Mẹ Cố đặt thùng nước xuống, nắm lấy tay cô lo lắng hỏi han, "Có phải bố con về rồi không?"

"Dạ."

"Con bé này, dì biết nói con thế nào đây. Dù gì thì ông ấy cũng là bố con mà."

"Ông ta có coi con là con gái đâu." Từ Tư Thiển lườm nguýt, hít một hơi, "Dì à, con đói bụng quá, dì có làm bữa sáng không ạ?"

"Có có có, lần sau con đến thì gọi điện cho dì trước nhé, để dì làm món sầu riêng con thích ăn nhất."

Lúc Từ Tư Thiển đang hả hê húp cháo thì bỗng nảy ra một vấn đề, "Dì à, phòng khách cho Doãn Nhược Hân ngủ rồi ạ?"

"Ừm."

Cô cúi đầu cười khẩy, đặt bát đũa xuống xách vali nghênh ngang bước vào phòng Cố Cảnh Thâm, nằm ườn trên chiếc giường sạch sẽ tinh tươm ngáp một cái rõ to.

Cái gã Cố Cảnh Thâm này không chỉ cổ hủ hiếu thảo mà còn mắc bệnh sạch sẽ nặng, phòng ốc phải sạch bong kin kít, bồn rửa mặt không được dính một giọt nước, sách vở phải bày biện theo thứ tự chỉnh tề, đến cả một cây bút cũng không được tùy tiện nằm trên bàn.

Đến chập tối, Cố Cảnh Thâm về đến nhà thì thấy trên giường mình có một ả đàn bà đang ngủ say như chết, váy ngủ mỏng tang đã bị vén lên đến eo, chiếc qυầи ɭóŧ màu đen và ga giường trắng tinh tạo thành sự tương phản, làn da trắng nõn nà dưới ánh chiều tà hiện lên vẻ hồng hào mịn màng khác lạ, khiến cổ họng anh nghẹn ứ.

Nhưng vẫn không thể át đi cơn bệnh sạch sẽ bộc phát, "Từ Tư Thiển, em mau tỉnh cho anh." Cố Cảnh Thâm giật lấy chiếc chăn trượt xuống một bên che đi cảnh xuân, không chút lưu tình vỗ bốp bốp vào mặt cô.

Từ Tư Thiển tỉnh giấc mơ màng, hai mắt đỏ hoe, hệt như một con sư tử nhỏ bị chọc giận, cô bật dậy khỏi giường, chửi đổng như đàn bà chanh chua ngoài chợ: "Dựa vào cái gì mà anh đánh em!"

Cố Cảnh Thâm thì lại rất bình tĩnh, "Em lại nằm mơ à?"

Cô ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt thanh tú trước mắt một hồi lâu mới hoàn hồn, ngơ ngác gãi đầu: "Anh đánh thức em làm gì?"

"Em đừng ngủ trên giường anh, phòng bên cạnh có phòng cho khách đấy."

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy trời đã nhá nhem tối, thảo nào anh đã về.

"Người của anh em còn ngủ rồi, một cái giường nhỏ có gì đáng để ý." Tuy ngoài miệng nói vậy, Từ Tư Thiển vẫn nhảy xuống giường, chậm rãi đi về phía nhà vệ sinh.

"Cấm dùng bàn chải đánh răng của anh!" Cố Cảnh Thâm vừa dứt lời thì nghe thấy tiếng đóng cửa "rầm" từ nhà vệ sinh vọng ra, ngay sau đó là tiếng nước chảy ào ào.

Còn có giọng hát lạc tông của cô nữa chứ: "Em yêu đánh răng, răng trắng xinh, la la la~"

Cố Cảnh Thâm nín thở hít sâu một hơi, khi mở mắt ra, anh bị vệt đỏ trên tấm ga giường trắng tinh thu hút.

Đánh răng rửa mặt xong, Từ Tư Thiển sảng khoái bước ra, vươn vai một cái thật lớn: "Bàn chải đánh răng của anh dùng thích thật đấy, hàng nhập khẩu hả?"

Cố Cảnh Thâm dựa vào tường, chỉ vào ga giường: "Anh rất vui vì có thể xác nhận em sẽ không mang thai con anh, nhưng đồng thời cũng rất không vui vì em làm bẩn giường của anh."

Từ Tư Thiển không nói hai lời, quay đầu xông vào nhà vệ sinh, tụt quần xuống kiểm tra xong, ngồi trên bồn cầu hét lớn: "Cố Cảnh Thâm, anh giúp em hỏi dì Trương xin miếng băng vệ sinh đi."

"Hừ, em nghĩ anh sẽ làm thế à?"

"Hừ." Cô bắt chước giọng điệu của anh, cười khẩy một tiếng: "Hay là em nên mua cho Doãn Nhược Hân một viên thuốc tránh thai, để cô ta cũng nếm thử cái mùi bất ngờ bị dì ghé thăm nhỉ."

Cố Cảnh Thâm nghiến răng nhẫn nhịn, bảo dì Trương mang lên.

Từ Tư Thiển thu dọn xong xuôi, bước ra khỏi nhà vệ sinh, xoa xoa bụng thở dài.

"Từ Tư Thiển." Cố Cảnh Thâm đột nhiên xuất hiện sau lưng khiến cô giật mình.

"Mẹ cha anh đi đứng không gây ra tiếng động à."

"Bố em vừa gọi điện cho anh, ông ấy bảo em về nhà."

Cô quay lưng lại với anh: "Anh cứ bảo em chết rồi đi."

"Anh đưa em qua đó. Nghe Nhược Hân nói, bố em giới thiệu cho em một đối tượng xem mắt đấy."

"Thật á? Vậy thì em phải về xem thử mới được." Đột nhiên cô thay đổi sắc mặt, cười dịu dàng đáng yêu.

Nhưng Cố Cảnh Thâm nhìn rõ ràng sự căm hờn ngông cuồng trong mắt cô.

......

Nhìn cả bàn đầy món ngon, Từ Tư Thiển cười cười ngồi xuống vị trí ngoài cùng, rõ ràng đây là một bữa tiệc Hồng Môn Yến mà.

Đối diện cô là Doãn Nhược Hân và Cố Cảnh Thâm, bên trái cô là cái đối tượng xem mắt kia, vị trí chính giữa đương nhiên là long ỷ của Từ Quốc Vinh rồi.

"Bố à, lần này bố về chẳng lẽ lại thiên vị chỉ giới thiệu đối tượng cho chị hai thôi sao?" Doãn Nhược Hân khoác tay Cố Cảnh Thâm, che miệng cười ngọt ngào động lòng người, đúng là giả tạo.