"Ối giời ơi, lau không ra rồi." Cô nàng nằm ườn lên ngực anh, ngón tay mân mê chùi chùi cái vệt son.
Anh khẽ cụp mắt xuống, đập vào mắt là khe ngực ẩn hiện sau lớp áo sơ mi trắng của cô nàng, tầm mắt trượt xuống đôi chân thon dài quyến rũ, dưới chiếc váy ngắn kia ẩn chứa một sự cám dỗ chết người.
Phải công nhận một điều là, cái kiểu Từ Tư Thiển này đúng là khiến tim anh rung rinh thật sự.
Chả trách cái đêm hôm ấy anh lại bị cô nàng làm cho mê muội đến mất cả hồn vía.
Cố Cảnh Thâm túm lấy tay cô, nắm chặt trong tay không cho cô nàng giở trò trêu ngươi qua lớp vải mỏng manh.
"Anh nói lần cuối, đừng có mà cứ thích thử thách giới hạn của anh."
Từ Tư Thiển ngoáy ngoáy lỗ tai, thổi phù một cái kiểu mấy thằng lưu manh, "Anh đổi câu khác được không, câu này em nghe cả mấy năm nay rồi á."
"Em cũng biết là mấy năm rồi cơ đấy. Em cũng biết là em dai như đỉa bám lấy anh mấy năm nay rồi cơ đấy?"
"Em cũng thấy em đúng là thất bại quá đi, mấy năm rồi mà vẫn chưa cua đổ anh, cứ thế này chắc em cạn ý tưởng mất thôi." Cô nàng nhìn bàn tay mình bị anh nắm chặt mà nói tỉnh bơ như không.
"Anh sẽ kết hôn và sinh con với Nhược Hân, em vĩnh viễn sẽ không thấy cô ấy buồn bã đau khổ đâu." Cái giọng điệu của anh lạnh như băng mỏng trên sông vào buổi trưa mùa đông, chọc nhẹ là vỡ tan.
Từ Tư Thiển nhìn cảnh vật vụt qua ngoài cửa sổ, rung đùi, "Không sao hết, ít ra thì lần đầu của anh là của em."
Cố Cảnh Thâm nhíu mày, "Em nhất định phải nhắc đi nhắc lại chuyện này à. Từ Tư Thiển, lên giường với em là vết nhơ duy nhất trong cuộc đời anh."
Cô nàng quay phắt lại, dùng cái ánh mắt háo sắc đó dán chặt vào hạ bộ của anh, toe toét miệng cười nói: "Em rất vui vì đã để lại một dấu ấn không thể xóa nhòa trong cuộc đời anh."
Cố Cảnh Thâm cạn lời, không thèm chấp cô nàng nữa, nói chuyện với cô chẳng khác gì đàn gảy tai trâu, sỉ nhục chỉ số IQ của anh. Cô luôn có cả trăm phương pháp khiến anh cạn lời, khiến anh điên tiết, lại còn khiến anh... dở khóc dở cười.
Nếu không có Nhược Hân, chắc mẩm đời này Từ Tư Thiển sẽ không bám riết lấy anh như sam thế này, ép anh đến đường cùng.
"Con chó điên này của ai đấy! Có phải của con nhỏ Từ Tư Thiển không! Mau dắt nó đi cho khuất mắt!"
Từ Tư Thiển xách cả đống túi lớn túi nhỏ vừa bước ra đến cổng đã nghe thấy tiếng gào thét muốn xé họng của Doãn Nhược Hân.
"Tiểu Lang." Từ Tư Thiển đưa đống túi mua sắm trong tay cho người giúp việc, ngồi xổm xuống vẫy tay với con chó sói có thân hình to lớn trông dữ tợn kia, "Ngoan quá, có ăn uống đầy đủ không đấy hả?"
"Cô cố tình gây sự với tôi đấy hả, cô nuôi chó gì không nuôi lại đi nuôi cái loại chó này."
Từ Tư Thiển dắt Tiểu Lang, tay trái chống nạnh, đôi môi mỏng hé mở, "Cái gì mà cái loại chó này, tôi còn phải chịu đựng loại người như cô đấy. Với lại, tôi gây sự với cô có phải ngày một ngày hai đâu, làm gì mà cô phải làm quá lên thế." Tiểu Lang cực kỳ phối hợp sủa gâu gâu hai tiếng.
"Cô dù có vô nhân tính đến đâu thì cũng phải có tí lòng thương chứ, chó sói sẽ làm con Teddy của tôi sợ chết khϊếp đấy."
"Bác Trần, bác nói xem, lúc tôi chọn con chó này có vô nhân tính không?"
Bác Trần lau mồ hôi, ấp úng nói: "Doãn tiểu thư à, Từ tiểu thư vốn còn muốn mua chó ngao Tây Tạng nữa cơ......"
Doãn Nhược Hân tức giận dậm chân, ôm con Teddy nhỏ nhắn đáng yêu bỏ đi.
"Đi thôi, Tiểu Lang, chị dẫn em đi tham quan căn nhà này." Từ Tư Thiển ngẩng cao đầu đắc ý cười, dắt Tiểu Lang tung tăng nhảy chân sáo bước vào biệt thự.
"Tiểu thư, lão gia ngày mai về ạ."
Bước chân cô khựng lại, nụ cười trên mặt tan biến không dấu vết, "Có liên quan gì đến tôi à?"
"Lão gia nói là......"
"Bác Trần, cháu mệt rồi, đi ngủ đây."
Sáng sớm hôm sau, Từ Tư Thiển rời biệt thự lúc 6 giờ, xách theo một chiếc vali nhỏ bắt xe thẳng đến nhà Cố Cảnh Thâm.
"Tư Thiển, sao con lại đến đây?" Mẹ Cố đang tưới cây trong vườn.
"Dì à, con......"
Cô còn chưa kịp nói hết câu thì đã thấy Doãn Nhược Hân mặc váy liền thân màu hồng phấn rạng rỡ bước ra từ bên trong, theo sau cô ta là con Teddy kia và Cố Cảnh Thâm.
"Dì à, bọn con phải đi xem triển lãm tranh đây ạ."
"Ừ, lái xe cẩn thận nhé."
Từ Tư Thiển chộp lấy tay Cố Cảnh Thâm, "Hôm nay anh không đi làm à?"
"Anh có đi làm hay không không đến lượt em quản."
Nhìn bóng lưng đôi uyên ương của họ khuất dần, Từ Tư Thiển nhướng mày cười khẩy, quay sang nói với mẹ Cố: "Dì à, có lẽ con sẽ ở đây hai ngày."