Từ Tư Thiển đứng trong sân biệt thự gọi điện thoại cho Cố Cảnh Thâm, tầm mắt lại khóa chặt con chó poodle đang chạy nhảy vui vẻ kia. Đó là con chó mà Doãn Nhược Hân nuôi, ba ngày trước nó đã nghe theo chỉ thị của Doãn Nhược Hân làm cho phòng của Từ Tư Thiển trở nên bừa bộn không thể tả.
Cô nhìn cục nợ nhỏ kia cười đểu một cái, đối với Cố Cảnh Thâm ở đầu dây bên kia dứt khoát nói: "Anh đến đón em đi làm. Đừng từ chối, nếu không em sẽ gọi điện cho Doãn Nhược Hân bảo cô ta trả tài xế lại cho em, tiện thể kể lể chuyện hôm đó."
Cố Cảnh Thâm cúp máy không nói một lời nào, đúng là tỉnh táo hẳn.
Quả nhiên, chưa đầy hai mươi phút sau, chiếc Tesla trắng đã lù lù xuất hiện trước cổng, nhanh như một cơn gió.
Từ Tư Thiển ngồi vào xe, ai dè anh ngồi sát rạt cái cửa xe bên kia, cứ như cô là ôn thần không bằng, tránh xa hết cỡ.
"Anh đừng có mà căng thẳng thế chứ. Lão Lý lái xe đi." Cô vỗ đùi anh một cái, rồi còn cởi giày cao gót gác chân lên ghế trước nữa chứ, váy ngắn cũn cỡn kéo lên một đoạn dài, khoe đôi chân dài miên man siêu mẫu.
Cố Cảnh Thâm liếc xéo một cái rồi lại cắm mặt đọc báo, đúng là mọt sách.
Từ Tư Thiển thì cứ líu ríu như chim sẻ, hết sờ đùi lại véo tay anh, "Đọc sách báo trong xe hại mắt lắm đó nha, ê mà, công ty anh làm game đúng không ta, vậy em làm sao đây, nghề của em là tiếp viên hàng không đó."
"Nếu em còn chút tự trọng nào thì nên đi thực tập ở hãng hàng không đi cho rồi."
"Nhưng em có thiếu tiền đâu, việc gì phải bay tới bay lui cho khổ thân."
"Hừ, công ty của anh không cần cũng chẳng thiếu tiếp viên hàng không đâu nha."
Từ Tư Thiển gác đôi chân ngọc ngà lên đùi anh, khóe miệng khẽ nhếch lên, môi đỏ mọng quyến rũ, tay phải vuốt ve cằm Cố Cảnh Thâm, "Chẳng phải anh mê mệt cái dáng em mặc đồng phục sao?"
Khuôn mặt Cố Cảnh Thâm căng như dây đàn, cứ như núi lửa sắp phun trào đến nơi, anh bỏ tờ báo xuống, túm lấy tay cô, "Anh đã nói rồi, đừng có thách thức giới hạn của anh." Bị cô nắm thóp rồi, coi như là sống trong ác mộng.
Cô chớp chớp đôi mắt long lanh như nước, vô tội nói: "Nhưng anh là người không có giới hạn mà." Nói xong cô còn lấy chân cọ cọ vào "chỗ hiểm" của anh.
Cố Cảnh Thâm hít một hơi thật sâu, "Từ Tư Thiển!"
"Thôi thôi mà, nhìn anh kìa, có mỗi câu đùa cũng không xong." Cô rút tay về vỗ vỗ ngực anh, bỏ chân xuống, kéo váy, "Em cũng không có ý định đến công ty anh làm bình hoa di động đâu, với cái mặt với cái dáng này của em thì "cosplay", chụp ảnh cũng được."
"Ừ." Ưu điểm của Từ Tư Thiển cũng chỉ có bấy nhiêu thôi, mặt xinh dáng ngon.
"Ôi, em như thấy trước cảnh em thành "hot girl" rồi lấy chồng giàu có luôn rồi."
Cố Cảnh Thâm cười khẩy một tiếng.
"Ối giời ơi! Em suýt quên mất, anh chính là hào môn đó. Nếu mà em gả cho anh thì chỉ cần em nói với dì là cái đêm hôm đó tụi mình..."
Anh mím môi nhắm mắt lại, cứ như hòa thượng đang tĩnh tâm.
Từ Tư Thiển mân mê bộ móng tay đẹp của mình, nhẹ nhàng nói: "Thì cũng phải sau khi anh cầu hôn Doãn Nhược Hân đã rồi tính, chứ không thì sao thấy được cái cảnh cô ta đau khổ giãy giụa."
Điện thoại trong áo vest kêu inh ỏi, Cố Cảnh Thâm nhìn màn hình hiển thị tên người gọi mà mãi không chịu nhấc máy.
"Sao không nghe máy đi? Sợ cô ta biết anh đang ở với em hả gì?" Vừa nói cô vừa quẹt tay mở nút nghe.
Cố Cảnh Thâm lườm cô một cái rồi mới bắt máy, "Nhược Hân, có chuyện gì vậy?" Giọng điệu dịu dàng hẳn ra.
Từ Tư Thiển bĩu môi, trong lòng lại thấy bất mãn rồi, cái ông này lúc nào cũng trưng ra cái bộ mặt muốn gϊếŧ người với mình, sao đối xử với Doãn Nhược Hân thì lại "mềm nhũn" ra được chứ.
Phía trước có con mèo nào đó bỗng dưng lao ra, lão Lý phanh gấp, theo quán tính cô phải lao về phía trước mới đúng, ai dè lại ngã luôn vào lòng Cố Cảnh Thâm.
Cô xoa xoa cái mặt non choẹt của mình, nũng nịu nói: "Cảnh Thâm, cơ bắp của anh sao mà cứng thế. Đau chết em rồi."
Cô nghe rõ mồn một đầu dây bên kia Doãn Nhược Hân đang truy hỏi với giọng không thể tin được.
"Cảnh Thâm, ai ở bên cạnh anh đấy, có phải là Từ Tư Thiển không? Hai người đang làm cái trò mèo gì thế?"
Từ Tư Thiển ngẩng cái mặt ngây thơ vô tội nhìn anh, giây tiếp theo đã kêu oai oái, "Ối giời ơi! Em không cố ý đâu nha, son của em dính hết lên áo sơ mi của anh rồi kìa."
Cố Cảnh Thâm mặc kệ bà cô Doãn Nhược Hân đang gào thét ỏm tỏi ở đầu dây bên kia, dứt khoát cúp máy, nheo mắt lại nhìn chằm chằm Từ Tư Thiển còn đang diễn tuồng một mình.