Sự cần cù không mệt mỏi của cô, sự kiên trì không ngừng nghỉ của cô, sự long trời lở đất của cô, sự hoạt bát tiêu sái của cô, sự xinh đẹp hào phóng của cô, sự tinh nghịch đáng yêu của cô, đã từng, anh cũng chìm đắm sâu sắc.
Dư Lệ nhìn quán ven đường vừa bẩn vừa bừa bộn hơi nhíu mày, "Sao em lại thích ăn cái này?"
"Anh là thiếu gia sinh ra đã ngậm thìa vàng đương nhiên sẽ không hiểu cái thú vị của thịt nướng với bia này rồi, đặc biệt là vào mùa hè, gió thổi một cái, uống một ngụm bia, cắn một miếng thịt nướng, chậc chậc chậc, cuộc đời cũng chỉ đến thế mà thôi. Ngồi đi, ngồi đi, đều sạch sẽ cả."
"Chẳng lẽ em không phải sinh ra đã ngậm thìa vàng à?"
Từ Tư Thiển lớn tiếng nói với ông chủ, "Ông chủ, cho tất cả các món, nhớ là mề gà đừng nướng quá cháy, cho thêm một thùng bia nữa."
"Được, có ngay đây."
Cô ngước đôi mắt trong veo về phía Dư Lệ, "Anh vừa hỏi tôi điều gì vậy?"
"Anh bảo chẳng phải em cũng ngậm thìa vàng từ trong trứng chui ra ư?"
Cô chớp hàng mi cong vυ"t, ánh trăng diễm lệ rọi xuống, hắt bóng hàng mi vừa dài vừa rậm, đôi mắt cô là dáng mắt phượng dài, con ngươi màu hổ phách nhạt, dưới màn đêm cô trông thật thanh thuần động lòng người.
"Nhưng tôi sau này hóa thành Lọ Lem rồi."
"Lọ Lem hẳn phải sống rất nghèo khổ, nhưng em vẫn cứ rạng rỡ thế kia."
"Tôi chẳng mặn mà gì với cái cuộc sống thượng lưu gọi là, rất vô vị, rượu vang, dạ tiệc, thương mại, giả tạo dối trá. Ngoại trừ vật chất xa hoa hợp khẩu vị ra thì những thứ còn lại tôi chẳng thiết tha gì. Anh có biết làm một cô gái khuê các mệt mỏi đến nhường nào không? Cái này không được làm cái kia không được nói, sống sượng như một tiểu thư khuê các thời xưa."
Dư Lệ nghịch nghịch đôi đũa dùng một lần trên bàn, "Rõ ràng là anh hẹn em, nhưng sao anh cứ cảm thấy ngược lại anh bị em lợi dụng vậy."
"Lời này là sao?"
"Em thích người đàn ông kia?"
"Gì cơ?"
"Em thích cái gã em rể kia?"
"Phụt......" Từ Tư Thiển phun cả ngụm bia ra, "Sao câu này nghe bẩn thỉu vậy."
Dư Lệ hít hà cái mùi thơm ngào ngạt của thịt nướng, ngon lành thưởng thức, "Em cố ý bảo anh đạp xe tới đây, lại cố ý chọn cái thời điểm này, chẳng phải là để cho cái gã đàn ông kia thấy hay sao, lần trước ở siêu thị cũng vậy, nói cái gì mà vị hôn phu, còn không phải là để xem anh ta phản ứng thế nào. Tính sao đây, em lợi dụng anh những ba lần rồi đó."
Từ Tư Thiển đẩy lon bia đã khui sẵn đến trước mặt anh, "Anh sao mà nhỏ mọn vậy."
"Thế này đi......" Ngón tay Dư Lệ khẽ lướt dọc theo vỏ lon, "Anh giúp em diễn kịch, em giúp anh thoát khỏi chuyện bị người nhà thúc cưới, thế nào?"
Cô lắc đầu nguầy nguậy như cái trống bỏi, "Không cần thiết đâu. Anh...... lại chẳng thích em, diễn kịch có ý nghĩa gì chứ. Nói nữa, cái giao dịch này em thiệt thòi quá, em giúp anh thoát khỏi thúc cưới, vậy chẳng phải có nghĩa là em phải bằng lòng ở bên anh. Cái chuyện hủy thanh bạch thế này em không làm đâu."
Anh không khỏi bật cười, "Thật là tinh ranh."
Cô đắc ý cũng cười ha hả hai tiếng, giọng điệu như bậc trưởng bối, "Người anh em à, cái trò tán gái đừng có mà rẻ tiền thế."
"Lộ liễu vậy ư? Em nhìn ra anh đang tán em à?"
Từ Tư Thiển không đáp lời, tu ừng ực uống bia, rồi ăn thịt.
Dư Lệ chợt thấy bầu không khí hơi gượng gạo bèn mở miệng tìm chuyện, "Em và anh ta quen nhau thế nào?"
"Anh ta?" Từ Tư Thiển dừng động tác nhai lại, ngóng trăng trên trời khẽ rung đùi, "Quên rồi."
"Không muốn nói thì thôi vậy, thế em có từng tỏ tình chưa?"
"Có chứ, em từ năm nhất đại học theo đuổi đến giờ đó. Si tình ghê không?"
"Vậy là anh ta vẫn luôn từ chối em?"
"Từ chối ư?" Từ Tư Thiển lại liếc nhìn vầng trăng, nghĩ ngợi, "Cũng một lần thôi, anh ấy chỉ từ chối có một lần." Chỉ cái lần đó, cô nâng hoa hồng tỏ tình với anh, anh bảo anh không thích cô.
Sau này Cố Cảnh Thâm dường như cũng chẳng còn nói những lời tương tự vậy nữa, anh chỉ nói em đừng có theo anh, em đừng làm phiền anh, em có thể tha cho anh được không, anh đều là như thế mà khúm núm dưới váy cô.
"Bao năm như vậy, anh ta đối với em chẳng lẽ không mảy may động tâm?"
"Xí, em nào biết anh ta nghĩ làm sao."
Thật ra cũng không phải, Từ Tư Thiển chợt nhớ tới cái buổi chiều mưa gió bão bùng ấy, cô cứ cảm thấy thiếu chút nữa, chỉ thiếu chút nữa thôi, cô đã có thể có được Cố Cảnh Thâm rồi.
Hôm ấy, cô đứng nơi cổng trường đợi Cố Cảnh Thâm, anh bảo có lời muốn nói cùng cô, nói rằng sau khi nộp luận văn sẽ đến ngay.