"Ha... ha... ha..." Mắt cô đảo liên tục, cười gượng.
Anh lại tiến lên một chút, ghé vào tai cô nhẹ nhàng nói: "Tốt nhất đừng được nước lấn tới, trước khi anh hết kiên nhẫn với em."
Qua lớp kính mờ, Từ Tư Thiển nghiêng đầu nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, giây tiếp theo cô liền quay đầu ôm lấy mặt Cố Cảnh Thâm rồi hôn sâu lên, đôi môi mềm mại áp sát đôi môi mỏng của anh, vừa non nớt vừa mãnh liệt.
Cả người Cố Cảnh Thâm cứng đờ ra đó, bốn mắt nhìn nhau, anh nhìn thấy sự ngông cuồng và khıêυ khí©h trong mắt cô, còn có...... sự non nớt không thể che giấu.
"Cảnh Thâm... hai người... hai người..." Doãn Nhược Hân xông vào giận dữ, thấy cảnh này như hóa đá, ấp úng không nói nên lời, nắm chặt tờ báo ném về phía Từ Tư Thiển, mặt tái mét rồi bỏ đi.
"Nhược Hân..." Khi Cố Cảnh Thâm đẩy Từ Tư Thiển ra thì Doãn Nhược Hân đã chạy mất.
Ha, anh thật sự là...... vĩnh viễn không thể xem thường người phụ nữ Từ Tư Thiển này.
"Em cố ý?"
Cô liếʍ môi, như đang nếm thử món ngon gì đó, "Biết còn hỏi, được rồi, cảm ơn anh vì món quà hôm nay, vừa rồi là quà đáp lễ của em." Cô cầm tờ báo trong tay đắc ý bước ra ngoài, khi đóng cửa còn không quên nói thêm một câu, "À, đúng rồi, chúc anh đính hôn vui vẻ."
Cố Cảnh Thâm đứng tại chỗ nhìn theo bóng lưng rời đi của cô, cúi xuống, hàng mi dài che khuất sự sâu thẳm trong con ngươi, anh đưa ngón trỏ nhẹ nhàng vuốt ve môi dưới của mình, dường như sự mềm mại và nhiệt độ của cô vẫn còn lưu lại.
Từ Tư Thiển ôm trái tim đang đập loạn xạ, thần sắc ngơ ngác trở lại phim trường, thật là trúng tà rồi, cô vừa rồi suýt chút nữa đã không kiềm chế được, Cố Cảnh Thâm chắc chắn là trúng độc rồi, lại còn dồn cô vào tường.
"Mỹ nữ, làm xong việc với Cố tổng rồi à? Có thể bắt đầu chụp ảnh chưa?" Người đàn ông mắt xanh mặc trang phục COS uống trà sữa trân châu, giọng điệu rất là ngông cuồng.
Từ Tư Thiển lắc lắc đầu, gạt bỏ khuôn mặt Cố Cảnh Thâm, hành động của Cố Cảnh Thâm, và cả nụ hôn của họ ra khỏi đầu, hít sâu một hơi, cười nói: "Chụp đi chụp đi."
"Anh tên gì vậy?" Trong quá trình chụp ảnh, Từ Tư Thiển dựa vào bên cạnh anh vừa tạo dáng vừa nhỏ giọng hỏi.
"Kỷ Mẫn."
"Con lai?"
"Con lai Trung-Nga."
"Có bạn gái chưa?"
"Có bạn trai rồi."
"Hả? Ồ ồ, tôi hiểu rồi tôi hiểu rồi."
"……"
"Từ tiểu thư, cô đang cười lớn cái gì vậy, phải mỉm cười! Kiểu cười không hở răng ấy, đừng có cười đểu cáng như thế." Nhϊếp ảnh gia lên tiếng.
Từ Tư Thiển thu lại vẻ mặt, lại bắt đầu hỏi: "Anh là công hay thụ?"
Kỷ Mẫn híp mắt, trong đôi mắt màu xanh lục đậm ánh lên vẻ rực rỡ, "Đương nhiên là công."
"Tôi có thể hỏi một câu hỏi riêng tư được không?"
"Không thể."
Từ Tư Thiển bĩu môi, đành phải tự mình chậm rãi tưởng tượng trong đầu, khuôn mặt của tiểu thụ cứ tạm thời thay bằng khuôn mặt của Cố Cảnh Thâm vậy.
Cố Cảnh Thâm đang ở văn phòng hắt xì một cái, đột nhiên nhớ tới hành lý của cô vẫn còn ở trong phòng ngủ của mình, liền nhắn một tin qua, bảo cô nên về đâu thì về đó đi.
Từ Tư Thiển tan làm thay quần áo tẩy trang xong nhìn thấy tin nhắn kia ngẩn người một lúc, liền vội vàng về biệt thự Hải Loan, dắt Tiểu Lang ung dung chạy đến nhà Cố Cảnh Thâm.
Mẹ Cố đang ở trong bếp thử nghiệm thực đơn mới, nhìn thấy con chó to lớn như vậy ngây người một lúc rồi đột nhiên bật cười, "Con chó này từ đâu ra vậy? Trông giống hệt A Hoàng mà dì nuôi trước đây."
"Hì hì, dì, dì thích không ạ?"
"Thích thích." Mẹ Cố vuốt ve Tiểu Lang, Tiểu Lang ngoài ý muốn rất ngoan ngoãn, phải biết rằng nó đối với Doãn Nhược Hân cắn rất hung dữ.
"Dì ơi, là như thế này, kể từ khi con chó Teddy nhỏ kia được đưa đến đây, Tiểu Lang không có bạn, hai ngày nay ăn không ngon miệng lắm, nên con muốn dắt nó qua đây chơi hai ngày, dì thấy được không ạ?"
"Sao lại không được, nó thật sự quá giống A Hoàng mà dì nuôi rồi, còn ngoan ngoãn như vậy nữa......"
Từ Tư Thiển và Tiểu Lang chào tạm biệt, xách vali muốn đi, Tiểu Lang cắn lấy ống quần của cô không cho cô đi.
"Tiểu Lang ngoan, dù sao thì ba ngày hai bữa chị sẽ qua đây mà."
......
Buổi tối, Cố Cảnh Thâm về đến nhà thì bị con chó lớn đang ngồi xổm ở cửa canh gió này làm cho giật mình.
Anh xoa xoa trán đang căng thẳng cả ngày, thở dài một hơi, "Mẹ, có thể sau này đừng lấy đồ của Từ Tư Thiển nữa được không."
"Cảnh Thâm, con có thấy Tiểu Lang trông đặc biệt giống A Hoàng mà trước đây chúng ta nuôi ở quê không, hồi đó con còn nhỏ, bị nó đuổi theo chạy đến mức vừa khóc vừa đòi mẹ ôm, sau này...... A Hoàng chạy lung tung bị người ta bắt đi ăn thịt mất, con lại khóc một trận nữa......"