Mở cửa phòng, đèn vừa bật sáng, Hán Tử đã nhào tới quấn quýt bên chân cô. Trần Di đặt túi xách lên tủ giày, thay dép lê rồi bế Hán Tử về ổ của nó.
"Hán Tử, có phải đói bụng rồi không? Cho cưng thêm thức ăn nhé..."
Vừa nhìn thấy bát đựng thức ăn cho chó đầy ắp, Trần Di giơ tay đánh hai cái vào mông Hán Tử: "Lại đá đồ ăn lung tung , lần sau còn thế mẹ sẽ bẻ gãy hai chân."
"Gấu!" Hán Tử chớp đôi mắt long lanh, kêu lên một tiếng: "Gấu!"
"Làm nũng cũng vô ích!" Trần Di lại đánh vào mông nó để cảnh cáo.
Trần Di đánh cũng không mạnh, chỉ như vuốt ve, Hán Tử giả vờ kêu hai tiếng rồi nghiêng đầu nằm trong lòng Trần Di, chóp mũi hướng lên nhìn Trần Di chằm chằm.
Trần Di ôm nó ngồi trên ghế sofa một lát, sau đó đứng dậy dọn dẹp ổ nằm đã bị nó phá tung, tiện tay bật tivi để nghe bản tin.
Dọn xong ổ chó bị Hán Tử làm bừa, Trần Di lấy áo ngủ vào phòng tắm. Tắm xong, cô vừa lau tóc vừa ngồi xuống sofa, Hán Tử rất tự giác nằm ngửa, gối đầu lên đùi cô như thể sẵn sàng ngủ luôn tại đó.
Cô quăng khăn lông lên tay ghế, cầm điện thoại lên.
Có một tin nhắn.
[Hình: Tôi về đến nhà rồi, ngủ ngon.]
[Trần Di: Ngủ ngon.]
Sau đó cảm thấy quá khô khan, cô thêm ba chữ: [Moaz moaz.]
Nhìn biểu tượng cảm xúc bay từ trên xuống, mỗi biểu tượng đều chu môi hôn gió, Trần Di không nhịn được bật cười. Sau đó, không thấy Hình Liệt không trả lời tin nhắn. Trần Di nhìn đồng hồ, chắc anh đã ngủ rồi.
Vì thế, cô đứng dậy bế Hán Tử đi ngủ.
Sáu giờ rưỡi sáng, Trần Di thức dậy. Cô thay đồ thể thao, dắt theo Hán Tử lông xù còn đang ngái ngủ, đeo tai nghe, nghe bản tin buổi sáng rồi xuống nhà chạy bộ.
Sáng nào Trần Di cũng chạy bộ một tiếng, đúng bảy rưỡi kết thúc, sau đó mang theo bữa sáng rồi lái xe đến công ty.
Lúc trước mới bắt đầu chạy bộ buổi sáng, cô chạy được hai ngày thì nghỉ ba ngày, kiểu "ba ngày đánh cá, bốn ngày phơi lưới". Nhưng rồi cứ kiên trì mãi cũng thành thói quen.
Trần Di yêu cái đẹp, thích dáng người hiện tại của mình, không mập không gầy, cân nặng rất chuẩn, ngực cũng đầy đặn, cỡ C, không dao kéo.
Nhưng cô lại là người mê ăn uống, vì thế buộc phải giữ thói quen tập luyện nếu còn muốn giữ dáng. Đã không thể từ bỏ cả mỹ thực lẫn sắc đẹp, thì chỉ có thể dành thời gian mà vận động thôi.
Sau khi chạy bộ, Trần Di tắm nhanh rồi thay đồ công sở. Tối qua Hình Liệt đưa cô về, xe cô vẫn để ở công ty, nên hôm nay chỉ có thể gọi taxi đến công ty.
Đến công ty, ăn sáng xong là Trần Di lại quay cuồng vào guồng công việc. Gần đây cô đang chuẩn bị trang bị một loạt xe thương mại, chuyên dùng để đưa khách hàng có nhu cầu đi xem nhà.
Cô đang làm việc với bộ phận tài chính để chuẩn bị tiền, vài ngày nữa sẽ đi xem xe. Mua xe xong, tài chính sẽ eo hẹp.
Làm chủ rồi mới thấm thía cảnh "gạo dầu muối đắt đỏ nhường nào". Không làm chủ gia đình thì không biết được cái khó của việc chi tiêu, nhà chưa bán được, tiền hoa hồng của nhân viên kinh doanh thường bị giữ lại vài tháng mới trả, điều này gây áp lực cho dòng tiền. Trần Di cũng cảm thấy căng thẳng.