Chương 7

Xe dừng lại trước nhà hàng mà anh đã đặt trước, cạnh nhà hàng món Quảng Đông là nhà hàng món Tứ Xuyên - món khoái khẩu của Trần Di, tiếc là tối nay cô lại đến ăn món Quảng Đông.

Vào trong nhà hàng, dưới sự dẫn đường của nhân viên phục vụ, cả hai đi đến bàn đã được đặt trước.

Họ ngồi đối diện nhau, anh đưa thực đơn cho Trần Di, cô nhận lấy một cách tự nhiên, lướt mắt qua tên các món ăn rồi tùy ý gọi hai món.

Thực đơn được chuyển lại cho anh, Hình Liệt nhìn thực đơn, tránh gọi trùng với món cô đã chọn rồi chọn thêm hai món nữa. Trong đó có một món cải ngồng xào tỏi, đúng là không thích cái gì là cái đấy đến.

Chỉ vì món cải ngồng này thôi, trong đầu Trần Di thoáng hiện lên một cảnh tượng sau này nếu thật sự ở bên nhau. Có lẽ mỗi lần hẹn hò là một người chạy về phía nhà hàng món Quảng Đông, người kia lao đến nhà hàng Tứ Xuyên, ăn xong rồi lại quay về gặp nhau ở cửa.

Khi còn trẻ, cô từng nghĩ nhường nhịn là một điều tốt đẹp. Nhưng khi lớn lên, mới thấy nhường nhịn có thể khiến bản thân mệt mỏi. Trần Di chưa từng có ý định phải nhường nhịn vì bất kỳ ai. Thế nên, khi nghe chuyện có người ly hôn chỉ vì nặn kem đánh răng từ đầu hay giữa tuýp, cô hoàn toàn có thể hiểu được.

Trong lúc chờ món ăn, Trần Di nhấp một ngụm nước chanh rồi hỏi: “Anh không giống kiểu người sẽ đi xem mắt.”

Anh ngẩng đầu nhìn cô, đáp lời: "Em cũng vậy."

"Sai rồi, tôi đi thường xuyên." Trần Di không hề e dè nói.

"Tôi cũng vậy."

"Ồ, vậy à? Thường bao lâu anh đi một lần?" Trần Di chống cằm, tỏ vẻ tò mò.

"Khoảng hai ba tháng một lần."

"Vậy bố mẹ anh thật dễ tính."

"Không phải bố mẹ tôi sắp xếp, là cô tôi."

"Vậy bố mẹ anh đâu?" Trần Di dám hỏi như vậy là vì thông tin mà mẹ cô gửi cho thấy bố mẹ anh vẫn khỏe mạnh, nhưng nếu khỏe mạnh mà vẫn để cô sắp xếp chuyện xem mắt, thì thật kỳ lạ.

"Ở Singapore."

"Hoa Kiều à?"

"Ừ."

"Vậy sao anh không ở cùng bố mẹ?"

"Công việc."

Trần Di gật đầu, đàn ông trên 30 tuổi chưa lập gia đình, sống riêng với bố mẹ cũng là chuyện bình thường. Trần Di tiếp xúc với rất nhiều khách hàng, thậm chí cả phú nhị đại, ở cùng thành phố mà vẫn mua căn hộ để ở một mình. Ưu điểm của việc sống một mình quá nhiều, đàn ông hay phụ nữ đều có thể tùy ý đưa bạn bè về nhà, không cần phải qua sự xét duyệt của bố mẹ.

Ở nhà bị quản thúc là một chuyện, còn ra ngoài chơi lại là chuyện khác, giống như Tôn Ngộ Không thoát khỏi Phật Tổ Như Lai, muốn bay nhảy thế nào cũng được.

Sau khi món ăn được mang lên, Trần Di ăn qua loa vài miếng, còn anh thì rất nghiêm túc vùi đầu vào ăn, vừa tao nhã, vừa tập trung.

Trần Di ăn xong một bát cơm nhỏ, liền tập trung, nghiêm túc, tao nhã… nhìn anh. Chỉ cần nhìn cách anh ăn cơm là biết anh là người rất chú trọng đến tiểu tiết.

Đến khi dùng món tráng miệng, cuối cùng Trần Di cũng thấy có chút thèm ăn, dùng thìa múc vài viên chè trôi nước.

"Em thích đồ ngọt à?"

"Ừ."

"Em không phải rất thích món Quảng Đông sao?"

"Ừ."

"Vậy em thích món vùng nào?"

"Tứ Xuyên."

Anh có chút ngạc nhiên, lông mày hơi nhướng lên.

"Sao vậy? Anh thấy người miền Nam như tôi thích món Tứ Xuyên rất lạ à?"

"Một chút, vừa nãy tôi còn tưởng em muốn giữ dáng nên mới ăn ít như vậy. Nhưng thấy em thích đồ ngọt như thế này, lại không giống người ăn kiêng."

"Nhiều việc quá, phải ăn mới có sức để làm. Tôi đi tập thường xuyên, vóc dáng này là do tập luyện, không phải do nhịn ăn.”

"Em rất lý trí." Sau một hồi suy nghĩ, Hình Liệt đưa ra kết luận này.

"Cảm ơn." Lời này vừa khen vừa chê, Trần Di không nghĩ nhiều nhưng cô quả thật thích sự lý trí của mình.

Ở bên Lâm Dịch Chi thì khác. Khi đối mặt với anh ta, Trần Di quen dùng thái độ “lấy độc trị độc” để chơi đùa, chẳng bao giờ nghiêm túc. Nhưng với Hình Liệt, sự lý trí và nghiêm túc lại đến một cách rất tự nhiên.

Hai người nói chuyện vu vơ, vì tình hình kinh tế của cả hai tương đương nhau, nên cũng không cần thiết phải dò hỏi điều kiện của đối phương.

Qua nhiều lần xem mắt, Trần Di đúc kết được rằng người có điều kiện thường kín đáo, còn người thiếu tự tin lại thích phô trương, khoe mẽ.

Cô từng gặp một gã đàn ông thuê Mercedes đến xem mắt, đến lúc nhìn thấy chiếc Lexus của cô thì lại tỏ vẻ khinh thường, như thể cô không xứng với gã. Trần Di không để tâm, cô định sẽ không gặp lại.

Ai ngờ sau đó, hắn về nhà lại nói rằng ba mẹ cô thích bốc phét, khoe mẽ điều kiện của cô, toàn là chuyện không đúng sự thật. Chuyện lan đến tai khiến ba mẹ cô khiến họ cực kỳ bối rối.

Sau này biết được chiếc xe đó là xe thuê, Trần Di lập tức mang hóa đơn thuê xe ném thẳng vào mặt người nhà gã, khiến cả nhà hắn câm lặng, không hó hé thêm một lời nào.

Anh lái xe đưa cô về nơi ở, dừng lại ở cổng khu chung cư, Trần Di tháo dây an toàn, nhìn anh cười nói: "Cảm ơn anh vì bữa tối."

"Không có gì, tôi cũng rất vui vẻ."

Trần Di lắc lắc điện thoại trong tay: "Giữ liên lạc nhé."

"Được." Sau đó, anh nhìn theo cô xuống xe, anh chu đáo hạ cửa sổ xe xuống, để Trần Di có thể vẫy tay chào tạm biệt anh.

"Tạm biệt."

"Tạm biệt, ngủ ngon nhé." Trần Di nói xong, xách túi đi về phía toà nhà của mình, rồi quay người nhìn lại, không còn bóng dáng chiếc xe đó.