Chương 3

Đến giờ nghỉ trưa, Trần Di đến nhà hàng. Lâm Dịch Chi cười rạng rỡ, vẫy tay gọi cô. Cô xách túi, ung dung ngồi xuống.

Thấy anh ta rút từ ngực áo ra một chiếc hộp nhỏ màu xanh tinh xảo rồi đẩy đến trước mặt cô. Trần Di nhìn chằm chằm chiếc hộp, đoán xem bên trong có gì.

Nếu là nhẫn cầu hôn thì sao? Ôi, đúng là tự đề cao bản thân quá rồi. Lâm Dịch Chi chẳng qua chỉ đi công tác một chuyến, chẳng lẽ lại đột ngột thay đổi, chuẩn bị kết hôn sinh con? Không thể nào. Nếu không phải nhẫn cầu hôn, vậy thì cứ yên tâm nhận lấy.

“Mở ra xem đi.” Lâm Dịch Chi mỉm cười, làm động tác mời đầy phong độ của quý ông.

Trần Di khẽ cười, vẻ thần bí của anh ta khiến cô vui vẻ hơn. Cô mở hộp ra, bên trong là một chuỗi tràng hạt, đúng hơn là đàn châu. Hạt châu màu hơi ngả nâu, trên từng hạt có khắc chữ Phạn, mùi đàn hương nhẹ thoảng. Từng hạt tròn mịn đều đặn, bóng loáng, nhìn qua có vẻ rất có giá trị.

Điều này khiến Trần Di nhớ đến chuỗi hạt Phật đen trong tay người đàn ông mà mẹ cô mới giới thiệu gần đây. Tuy màu sắc khác nhau, nhưng hình dáng hạt lại gần như tương tự.

“Thế nào? Thích không? Cái này đã được khai quang rồi, anh xin từ chùa đấy.”

“Có ý nghĩa gì không?” Trần Di thản nhiên hỏi.

Thật lòng mà nói, cô không có ý định đeo loại hạt châu này. Chuỗi hạt này hoàn toàn không hợp với phong cách trang sức xa xỉ mà cô yêu thích. Cô là người trần tục, vàng bạc đá quý đều có thể đeo, duy chỉ có hạt châu này…

“Cầu bình an.” Nhìn vẻ mặt không mấy hứng thú của Trần Di, Lâm Dịch Chi lại nói thêm: “Thật ra đeo nhiều có thể tu dưỡng khí chất.”

Trần Di cười khẽ: “Vậy sao anh không đeo?”

“Anh có đeo mà.” Lâm Dịch Chi kéo cổ áo sơ mi ra, để lộ một sợi dây đen, trên đó xâu một hạt đàn châu. Vest da giày tây, nhưng lại đeo một hạt đàn châu trên cổ, phải nói là chẳng thể nào lệch tông hơn được nữa. May mà sợi dây đen rất nhỏ, giấu sau áo sơ mi, nếu anh ta không cố tình khoe ra thì chẳng ai phát hiện được.

“Đeo vào đi, hai chúng ta sẽ giống nhau.” Lâm Dịch Chi cầm lấy tay cô, giọng điệu đầy mê hoặc. “Bảo bối, anh biết khí chất của em vốn đã rất tốt rồi. Nhưng nếu đeo chuỗi hạt này, khí chất sẽ càng quý phái, càng khí chất hơn. Em không thấy những người giàu đều đeo tràng hạt rất đắt tiền sao?”

Trần Di trợn mắt, người đàn ông này…

Lâm Dịch Chi là một trong những cổ đông của tập đoàn bất động sản Trung Thịnh.

Trước đây anh ta chỉ là một quản lý kinh doanh, sau lại làm tốt một dự án, xây dựng xong một khu phố thương mại, còn giở chút mánh lới giúp ông chủ kéo được một khoản vay không nhỏ. Từ đó, thân phận anh ta cũng thay đổi theo.

Ban đầu, người sáng lập Trung Thịnh định thưởng cho anh ta một khoản tiền lớn, nhưng không ngờ Lâm Dịch Chi lại mở miệng muốn góp cổ phần vào công ty.

Những năm gần đây, Trung Thịnh niêm yết trên sàn chứng khoán, trở thành một ông lớn trong ngành bất động sản ở thành phố G.

Còn Lâm Dịch Chi, từ một quản lý kinh doanh nghèo kiết xác, đã trở thành cổ đông đáng quý, cũng trở thành đúng kiểu “người có tiền” mà anh ta vẫn thường nhắc đến.

Nhưng có những người, dù khoác long bào vẫn chẳng thể trở thành thái tử - Lâm Dịch Chi chính là như vậy. Anh ta khéo ăn khéo nói, mưu mẹo, mạng lưới quan hệ rất rộng, nhưng lối suy nghĩ lại mang dáng dấp của một kẻ tiểu dân, khiến phong cách có phần lộn xộn.

May mắn thay, ông chủ của Trung Thịnh lại vô cùng tin tưởng anh ta, thậm chí coi như ân nhân. Những công việc giao cho anh ta đều là trọng trách quan trọng.

Trần Di không hoàn toàn cắt đứt liên lạc với anh ta, một phần cũng vì lý do này.