Ít khi đăng ảnh nhưng đều là ảnh được chọn lọc kỹ càng, góc mặt đẹp, ánh sáng chuẩn, đẹp đến mức có thể khiến người ta loá mắt.
Thỉnh thoảng cô còn đăng ảnh Hán Tử. Hán Tử là chú chó poodle mà cô nuôi, lông trắng muốt, thích rung đùi đắc ý, rất đáng yêu. Mỗi lần đăng ảnh Hán Tử, bên dưới lại xuất hiện một tràng dài bình luận khen dễ thương.
Thấy đối phương không có ý định trò chuyện, Trần Di cũng chẳng quan tâm nữa.
Cô bận rộn với sự nghiệp, từ khi mở công ty, công việc lại càng chồng chất. Dẫn dắt đội ngũ, suốt ngày cạnh tranh thị trường với đối thủ, mệt rã rời nhưng vẫn phải giữ cho tinh thần luôn tràn đầy năng lượng, giữ hình tượng. Tóc giờ đây đã rụng cả nắm.
"Lâm tổng đang đợi chị trong văn phòng." Thư ký đứng dậy báo.
"Chị biết rồi." Cầm theo cà phê và bánh mì sandwich, Trần Di đẩy cửa bước vào.
Lâm Dịch Chi đang ngồi duỗi người trên sofa, thấy Trần Di vào liền ân cần đứng dậy cầm lấy cà phê và bánh, rồi cầm cả túi xách của cô. Bàn tay to lớn vươn ra, khẽ kéo đầu Trần Di tựa vào mình.
Trần Di hơi chần chừ nhưng không né tránh. Môi hai người khẽ chạm, Lâm Dịch Chi liền buông ra. Trần Di nhướng mày, cô đã chuẩn bị cho một nụ hôn nồng nàn, vậy mà người này chỉ cho cô một nụ hôn phớt lờ như vậy thôi? Cô còn chưa kịp cảm nhận nữa.
"Thất vọng sao? Bảo bối, em đúng là đói khát."
Lâm Dịch Chi nhìn thấu cảm xúc trên gương mặt Trần Di, cười tủm tỉm ôm lấy vai cô: "Bảo bối, một ngày không gặp như cách ba thu, em có nhớ anh không?"
"Nhớ lắm, nhớ anh chuyển khu đất Trung Thịnh sang cho em." Trần Di ngồi xuống ghế, mặc kệ Lâm Dịch Chi mát-xa lấy lòng mình.
Lâm Dịch Chi là khách hàng của cô, sau lần đầu hợp tác, anh ta liền bắt đầu theo đuổi cô. Cô không chấp nhận nhưng cũng chẳng thẳng thừng từ chối. Bởi người đàn ông này rất biết nói chuyện, miệng lưỡi ngọt ngào như rót mật.
Mà phụ nữ vốn dĩ bị cuốn hút bởi những gì họ nhìn thấy, nhưng những gì họ nghe được mới thực sự khiến trái tim rung động.
Trần Di thích cái miệng của Lâm Dịch Chi, vì thế mặc kệ anh lượn lờ trước mặt mình. Dù biết Lâm Dịch Chi có không ít phụ nữ, nhưng anh ta chưa kết hôn nên cô mặc kệ, thỏa mãn thính giác của mình cũng rất quan trọng.
Hơn nữa, Lâm Dịch Chi cũng không tệ, dung mạo tuấn tú, đôi mắt đào hoa đặc biệt thu hút người khác. Chỉ cần chạm vào ánh mắt sâu thẳm ấy, sẽ lầm tưởng rằng mình là người phụ nữ duy nhất của anh ta.
Nỗi bi ai của một người phụ nữ 28 tuổi là vẫn chỉ có thể dựa vào ảo giác để an ủi bản thân.
"Đến lúc đó chắc chắn sẽ không thiếu phần của em. Bảo bối, trưa nay cùng nhau ăn cơm nhé? Anh có bất ngờ cho em." Lâm Dịch Chi tiếp tục mát-xa vai cho cô, lực tay vừa vặn, thoải mái đến nỗi cô nằm dài ra ghế mà không nhúc nhích.
Đôi mắt đào hoa của Lâm Dịch Chi lấp lánh trên đỉnh đầu cô, tựa như những vì sao rơi rải rác giữa bầu trời đêm.
“Được thôi, nếu không có bất ngờ thì anh liệu hồn đấy.”
“Vậy anh không làm phiền em nữa, tập trung làm việc cho tốt nhé.”
Lâm Dịch Chi cúi xuống, trao cho cô một nụ hôn nồng nhiệt đến mức khiến cô nghẹt thở. Hôn xong, anh ta đứng dậy ung dung rời đi.
Khi kéo cửa ra, anh ta đột nhiên quay đầu lại, khóe môi nhếch lên đầy trêu chọc: “Bảo bối, em xem ngực em đỏ cả lên kìa.”
“Cút đi!” Cô bật cười, mắng yêu.
Tiếng cười của người đàn ông vang lên, cánh cửa dần khép lại.
Trần Di cúi xuống nhìn, nơi khe ngực hình chữ V quả thật đã nhuộm một tầng ửng hồng mờ nhạt. Đúng là không có một người đàn ông cố định bên cạnh thì không ổn mà!