Trần Di đã làm trong ngành bất động sản bảy năm, tích lũy được một căn hộ ở khu đất vàng và một chiếc Lexus tầm trung. Sự nghiệp không ngừng phát triển nhưng điều duy nhất cô còn thiếu chính là một cuộc hôn nhân.
Xung quanh có không ít đàn ông theo đuổi nhưng cô chỉ gặp dịp thì chơi, coi đó như một phần để cân bằng giữa sự nghiệp và cuộc sống, đôi khi cũng để giải quyết nhu cầu sinh lý.
Cuộc sống của cô đã có sẵn một khuôn mẫu nhất định, thế nên mỗi khi cha mẹ hỏi: “Khi nào con kết hôn?”
Cô đều tìm cách đánh trống lảng.
Có nhiều đàn ông vây quang không đồng nghĩa với việc có người phù hợp để kết hôn.
Tình yêu là những lời sáo rỗng, là mối quan hệ rối rắm. Tiểu tam, trai quê trèo cao, thiếu gia ấm áp... loại đàn ông nào cô cũng từng gặp qua. Kết quả? Vẫn cô đơn lẻ bóng.
Giờ đây, trình độ của cô đã nâng cao, chỉ cần liếc mắt một cái cũng có thể nhìn thấu đàn ông. Những gã dễ nɠɵạı ŧìиɧ chỉ cần ba câu nói là đã lộ bản chất. Mấy anh chàng ấm áp thì chỉ cần trò chuyện một chút cũng có thể nhận ra có tiềm năng hay không.
Còn thiếu gia nhà giàu? Không cần nghĩ cũng biết, những người đó không chơi bời đến bốn mươi tuổi thì cũng chưa nghĩ đến chuyện kết hôn. Mà kể cả có đến tuổi kết hôn, người họ chọn cũng là những cô sinh viên vừa tốt nghiệp xếp hàng chờ sẵn chứ chẳng đến lượt cô.
28 tuổi, một độ tuổi cực kỳ khó xử. Tiến không được, lùi cũng không xong. Ở tuổi này, nếu chưa có bạn trai thì gần như có thể dự đoán trước số phận: trở thành một mẫu vật trong triển lãm phụ nữ ế.
Nhưng điều đó không có nghĩa là cô có thể dừng lại. Cô vẫn cần tiếp tục đi xem mắt. Cha mẹ cô rất sốt ruột, họ quản chặt chuyện của cô ngay cả khi sống ở thành phố khác. Một tháng mà không sắp xếp được mười cuộc xem mắt thì đúng là bất thường.
“Di Di, lần này mẹ tìm cho con một người điều kiện cực kỳ tốt, phù hợp với ba tiêu chuẩn cao của con. Cậu ấy làm trong ngành trang sức đá quý, lớn tuổi hơn con một chút, nho nhã, có khí chất, chắc chắn hợp gu con.”
Mẹ cô nói trong điện thoại với giọng điệu của một bà mối, dường như bà còn hiểu cô hơn chính bản thân cô vậy. Nhưng thật ra, đến chính cô còn không biết bản thân mình muốn người đàn ông như thế nào.
“Được rồi, mẹ gửi số điện thoại và WeChat người đó cho con.”
Trần Di chưa bao giờ từ chối một buổi xem mắt nào. Ở tuổi này mà còn kén cá chọn canh, thì đúng là quá làm màu. Tình yêu có thể không cần nhưng đàn ông thì không thể không giao tiếp.
Tuy nhiên, có một câu nói rất đúng: Mây tầng nào gặp gió tầng ấy.
Dù rằng khi thực sự gặp gỡ, người ta sẽ phát hiện phần lớn đều là "vàng ngọc bên ngoài, thối rữa bên trong" nhưng ít nhất bề ngoài cũng tươm tất, sự nghiệp và tiền tài không phải lo. Nhưng đáng tiếc, khi tiền tài và sự nghiệp thăng tiến, phần lớn nhân phẩm lại vẫn chìm sâu dưới đáy.
Trần Di tự nhận mình cũng chẳng tốt đẹp gì, cô cũng chỉ là một con công có vẻ ngoài xinh đẹp, lộng lẫy mà thôi.
Mẹ của Trần Di để có thể bắt kịp việc trò chuyện với con gái, đã đăng ký một tài khoản WeChat. Tài khoản WeChat này chỉ chuyên dùng để gửi thông tin về đàn ông cho cô, giống y như một bà mối thời xưa.
Trần Di mở WeChat, một bức ảnh xuất hiện trên màn hình. Một người đàn ông có ngoại hình xuất sắc, đôi mắt sáng và hàng lông mày sắc nét.
Nhưng có một điểm trừ, anh cao 1m73 trong khi Trần Di cao 1m70. Dù vậy, cô vẫn có chút hứng thú, chủ yếu là do cảm giác từ bức ảnh này. Trong bức ảnh, người đàn ông ngồi sau bàn trà, đang pha trà.
Trà là một thứ rất nghệ thuật và có nội hàm văn hóa. Bên tay cầm ấm trà tử sa, trên cổ tay đeo một chuỗi tràng hạt Phật giáo màu đen. Tay kia nhẹ nhàng đặt trên mép bàn trà, giữa hai ngón tay kẹp một điếu thuốc đã cháy được một nửa, thần sắc thản nhiên, vô cùng tự nhiên tùy ý lọt vào ống kính.
Lâu lắm rồi cô mới gặp một người đàn ông có thần thái như thế. Mắt cô sáng lên, đúng lúc đó có người gửi yêu cầu kết bạn - tên người gửi là: Hình. Ảnh đại diện là đại dương xanh thẳm, không có thêm thông tin gì khác.
Trần Di đoán đây chắc chắn là người đàn ông mà mẹ vừa giới thiệu, liền ấn đồng ý.
Sau khi kết bạn, Trần Di còn e dè, đợi anh chủ động bắt chuyện. Nhưng mấy ngày trôi qua, người đàn ông kia chẳng có động tĩnh gì. Trần Di mở vòng bạn bè của anh, thì thấy một dấu gạch ngang, nghĩa là cô không xem được.
Thú vị thật đấy. Đã kết bạn rồi nhưng lại chặn quyền xem bài, cũng không chủ động bắt chuyện. Trong khi trang cá nhân của cô mở công khai, cô bỗng cảm thấy không công bằng.
Trần Di không biết đối phương có nhìn thấy toàn bộ những gì mình đăng hay không, liền kiểm tra lại trang cá nhân của mình để xem có điều gì mất hình tượng không.
Nhưng sự thật chứng minh, Trần Di đã xây dựng hình ảnh trong vòng bạn bè rất tốt, toàn chia sẻ những năng lượng tích cực, không than vãn, không có chút tiêu cực nào.